Chương 10

Khi đám con trai tò mò hỏi – “Ê Nhi, thằng kia là ai vậy? Người yêu mày hả?” – Nhi hất hàm, khinh bỉ đáp: “Nó á? Thằng người ở nhà tao. Tao thương tình xin mẹ cho nó đi học để xách cặp, làm bài tập hộ tao cho tiện. Không thì nó ở nhà quét nhà nấu cơm thôi.” Đám con trai cười ồ, vỗ vai Dũng như vỗ đầu chó: “Ồ, osin đi học à? Giỏi ghê, mày lau giày cho bọn tao đi!” Dũng cắn chặt răng, mặt đỏ bừng, nhưng không dám cãi. Việc cậu không mang họ giống Nhi – do bà Hồng che giấu thân phận con riêng – khiến lời nói dối hoàn hảo. Cậu là “thằng người ở”, không hơn. Và sâu thẳm, cậu chấp nhận – vì được ở bên Nhi, dù dưới lớp vỏ bọc nhục nhã ấy.

(Góc nhìn của Dũng)

Tôi ghét chúng nó. Đám thằng con trai lớp bên, cao to ngạo mạn, với cơ bắp cuồn cuộn từ phòng gym và ví tiền dày cộm từ bố mẹ doanh nhân. Chúng theo đuổi Nhi như chó săn mồi, gửi chocolate Thụy Sĩ vào giờ ra chơi, thì thầm lời đường mật bên tai nó. Và tôi – thằng anh trai cùng cha khác mẹ – chỉ là cái bóng, xách cặp theo sau, mua nước suối không gas vì Nhi ghét ga. Hôm nay, giờ ra chơi, một thằng tên Hoàng – cao một mét tám, mặt đẹp trai kiểu idol Kpop – cố tình va vào tôi ở hành lang. Hộp sữa tươi trên tay nó đổ ụp lên đầu tôi, chất lỏng trắng đục thấm ướt áo đồng phục, nhỏ giọt xuống sàn. “Ối, xin lỗi osin! Mày đen đủi quá, chó có thích uống sữa không, uống luôn đi?” Nó cười lớn, đám bạn hùa theo, tiếng cười vang vọng qua dãy lớp.

Tim tôi đập thình thịch, máu dồn lên não. Tôi 18 tuổi, sao phải sợ đám công tử 15 tuổi này. Nắm đấm siết chặt, tôi vung tay – một cú đấm thẳng vào hàm Hoàng, khiến nó ngã dúi dụi xuống sàn gạch. Máu rỉ ra khóe miệng nó, đám đông im bặt. “Mày… mày dám đánh tao?” Hoàng gầm gừ, đứng dậy lao vào. Chúng tôi vật lộn, nhưng tôi làm lụng chân tay nhiều nên khỏe hơn, tôi đè nó ra đấm tiếp vài cú vào bụng nó, nhưng đám bạn nó xông vào, đấm đá tôi túi bụi. Máu me be bét, áo rách tả tơi. Rồi tiếng hét the thé vang lên: “DŨNG! MÀY LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?”

Nhi lao tới, mái tóc tung bay, khuôn mặt xinh đẹp giờ đỏ bừng giận dữ. Đám đông tách ra, để lộ tôi nằm co ro trên sàn, mặt mũi bầm dập. Tôi ngước lên, hy vọng le lói: Nó sẽ bênh tôi chứ? Nhưng không. Nhi tát tôi hai cái trời giáng, tiếng “bốp bốp” vang vọng. Má tôi bỏng rát, đầu óc quay cuồng. “Mày bị mù à? Dám đánh bạn tao? Mày làm tao mất mặt trước trường à, thằng chó!” Giọng nó the thé, đầy sỉ nhục. Hoàng và đám bạn đứng dậy, lau máu, nhìn Nhi với ánh mắt biết ơn. “Thôi… Nhi, tao không sao…” Hoàng lắp bắp, nhưng Nhi lườm nó: “Im! Để tao dạy dỗ nó.”

Rồi nó quay sang tôi, ánh mắt lạnh băng như dao: “Quỳ xuống! Chui qua háng xin lỗi anh ấy ngay! Mày làm tao bực mình rồi đấy.” Tôi ngẩn người, nước mắt ầng ậc. “Cô chủ… con… con chỉ…” Nhưng ánh mắt nó – sự tàn độc không chút thương xót – khiến tôi im bặt. Giữa vòng vây cười cợt của đám đông, tiếng xì xào “Trời ơi, osin quỳ kìa!”, tôi quỳ gối xuống nền gạch bẩn thỉu, bụi bẩn dính vào đầu gối rách. Mùi mồ hôi và sữa tươi tanh nồng xộc vào mũi. Hoàng đứng dạng chân, cười nhếch: “Chui đi, chó!” Tôi cắn răng, bò lầm lũi qua háng nó, đầu cúi sát sàn, cảm giác nhục nhã như lửa đốt ruột gan. Tiếng cười vang vọng, và ánh mắt Nhi – từ trên cao nhìn xuống – như lưỡi dao cắt đứt chút tự trọng cuối cùng của tôi. Tôi khóc, nước mắt nhỏ giọt xuống sàn, nhưng cu tôi… cu tôi lại cương cứng trong quần, một nỗi khoái cảm méo mó len lỏi qua nỗi đau.

Bình luận

Để lại bình luận