Chương 4

Đám trẻ cười ồ lên. “Ơ, sao gọi ‘Cô chủ’? Anh là osin hả?” Một cậu bé hỏi. Nhi vênh mặt, bản tính ương bướng được mẹ nuông chiều từ nhỏ trỗi dậy: “Ừ, nó là thằng người ở nhà tao. Tao cho nó đi học để chép bài cho tao thôi.” Nó cười khanh khách, kéo tay bạn mới chạy vào lớp, bỏ mặc Dũng đứng đó, đầu cúi gằm.

Tiết học đầu tiên là địa ngục. Dũng ngồi ở bàn cuối, thân hình to lớn khiến cậu phải khom người để vừa với chiếc bàn nhỏ xíu. Bàn tay chai sạn của cậu cặm cụi gọt bút chì cho Nhi, mở nắp bình nước khi nó khát. Cô Lan dạy bảng chữ cái, và khi đến lượt đọc, Dũng – nhờ tự học – đọc lau làu từ A đến Z mà không vấp. Cô giáo vỗ tay: “Giỏi quá, em Dũng! Em học trước ở nhà à?” Đám trẻ tròn mắt. Nhi quay phắt lại, đôi mắt lóe lên ghen tức. Nó cắn môi, bàn tay nhỏ bé siết chặt bút chì đến gãy đôi.

Giờ ra chơi, Nhi kéo Dũng ra góc khuất sau trường – một khoảng sân hoang với bụi cây um tùm và tường rào xi măng loang lổ. “Mày dám giỏi hơn tao trước mặt cô giáo hả?” Giọng nó the thé, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng giận dữ. Nó giơ bàn tay nhỏ bé tát vào mặt Dũng – cái tát đầu tiên từ “Cô chủ” nhỏ tuổi. Má cậu bỏng rát, nhưng Dũng không tránh. Cậu có thể dễ dàng đẩy ngã đứa bé sáu tuổi ấy; nắm đấm cậu siết chặt, cơ bắp căng lên dưới lớp áo đồng phục rộng thùng thình. Cậu có thể chạy về nhà, mách bà Hồng – không, cậu có thể đánh lại, vì cậu lớn hơn, mạnh hơn.

Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt ấy – đôi môi đỏ mím lại kiêu ngạo, đôi mắt to tròn giờ đây lóe lên sự khinh miệt học theo mẹ – nỗi sợ hãi từ ba năm trước trỗi dậy như thủy triều. Bà Hồng sẽ đánh cậu, roi mây sẽ xé da thịt cậu lần nữa. Và sâu hơn nữa, một thứ gì đó kỳ lạ len lỏi: sự tồn tại của cậu, dù nhục nhã đến đâu, cũng được “Cô chủ” đoái hoài. Nhi tát tiếp, cái thứ hai cào xước má cậu, để lại vệt đỏ rướm máu. “Mày là chó! Đồ ngu! Đừng có dám giỏi hơn chị nữa!” Dũng buông thõng tay, cúi đầu. “Dạ… con xin lỗi, Cô chủ.”

Nhi dừng lại, thở hổn hển, khuôn mặt thỏa mãn như vừa chơi xong một trò đùa. Nó hất cằm: “Về lớp. Xách cặp cho chị.” Dũng lầm lũi đi theo, bước chân nặng trịch trên cát sân trường. Không chỉ là sợ hãi, một cảm giác tê dại kỳ lạ chạy dọc sống lưng cậu bé chín tuổi. Nó không đau đớn, mà… ấm áp, theo một cách méo mó. Cậu nhận ra, dù mình có thông minh đến đâu – giải toán nhanh thoăn thoắt, đọc chữ lau làu – thì sự tồn tại của cậu chỉ có ý nghĩa khi được ánh mắt của “Cô chủ” chiếu rọi, dù đó là cái nhìn khinh bỉ, sỉ nhục.

Tan học, dưới nắng chiều chang chang, Dũng xách cặp cho Nhi về nhà. Biệt thự xa hoa với vườn cây xanh mướt tương phản với góc ngủ tồi tàn của cậu – mảnh chiếu hôi hám cạnh bếp, nơi cậu sẽ quỳ lau chân cho bà Hồng và Nhi. Hạt giống phục tùng đã nảy mầm, sâu trong tâm trí cậu. Nó sẽ lớn lên thành một cái cây độc, quấn chặt lấy linh hồn cậu, biến cậu thành con chó trung thành dưới chân em gái mình. Và Nhi, ác quỷ đội lốt thiên thần nhỏ bé, sẽ là người vun trồng nó, từng ngày một.

Năm năm nữa trôi qua như một dòng sông đục ngầu, cuốn phăng đi những mảnh vụn tuổi thơ còn sót lại của Dũng. Giờ cậu đã mười bốn tuổi, thân hình cao ráo một mét bảy, gầy guộc nhưng rắn chắc từ những buổi sáng dậy từ bốn giờ để quét sân, lau nhà và nấu bữa sáng cho mẹ con bà Hồng. Khuôn mặt cậu không còn non nớt nữa; đôi mắt sâu hoắm, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, và nụ cười hiếm hoi chỉ lóe lên khi cậu lén đọc sách dưới ánh đèn dầu leo lét. Trí thông minh của cậu là thứ vũ khí bí mật, rèn luyện qua những cuốn sách cũ kỹ cậu nhặt nhạnh từ chợ trời – toán học nâng cao, văn học cổ điển, thậm chí là triết lý phương Tây. Cậu giải phương trình bậc ba như một trò đùa, phân tích thơ Nguyễn Du với sự sâu sắc khiến ngay cả cô giáo cũng phải ngạc nhiên nếu cậu dám mở miệng.

Bình luận

Để lại bình luận