Chương 1

Mưa rơi lộp độp trên mái ngói cong của ngôi biệt thự cổ kính nằm giữa khu vườn xanh mướt ở ngoại ô Sài Gòn. Đó là một buổi chiều tháng Bảy năm 2005, khi bầu trời dường như sụp đổ hoàn toàn xuống đầu thằng bé sáu tuổi tên Dũng. Cậu đứng đó, trong bộ áo sô gai thô ráp cọ xát vào làn da non nớt, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn vào di ảnh của người cha – ông Dũng cha, người đàn ông duy nhất còn lại trong cuộc đời cậu sau khi mẹ ruột mất vì bạo bệnh ba năm trước. Di ảnh treo cao trên bàn thờ tạm, khuôn mặt ông nghiêm nghị nhưng hiền từ, như đang thì thầm lời an ủi cuối cùng cho đứa con trai bé bỏng.

Xung quanh là những người họ hàng xa xôi, những gương mặt xa lạ lấm lem khói nhang, thì thầm to nhỏ về “cái chết đột ngột” của ông chủ doanh nghiệp bất động sản giàu có. Bệnh nan y, họ nói thế. Ung thư gan giai đoạn cuối, bác sĩ lắc đầu từ ba tháng trước. Nhưng Dũng chẳng hiểu gì nhiều. Cậu chỉ biết cha nằm bất động trên giường bệnh, bàn tay gầy guộc nắm chặt tay cậu, thì thầm: “Con phải mạnh mẽ, Dũng à. Ba đi rồi, con phải sống tốt.” Rồi ông nhắm mắt, và thế giới của cậu sụp đổ.

Bà Hồng, người vợ kế của cha cậu, đứng bên cạnh bàn thờ, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng giờ đây nhòe nhoẹt dưới lớp phấn trắng bệch. Bà ta ngoài ba mươi, thân hình đầy đặn, mái tóc uốn xoăn nhuộm vàng hoe theo mốt phương Tây, và đôi mắt sắc lẹm như dao cứa. Trước khi ông mất, bà ta là “dì Hồng” – một người phụ nữ bằng mặt không bằng lòng, luôn lảng tránh cậu với những cái nhìn lạnh lẽo khi ông không để ý. Giờ đây, khi linh cữu vừa được đưa đi an táng, bà ta đã lột bỏ lớp mặt nạ ấy. Luật sư già nua, ông Minh, bước ra từ phòng khách riêng, tay cầm tờ di chúc được công chứng. Giọng ông run run đọc toẹt: “Toàn bộ tài sản của ông Nguyễn Văn Dũng, bao gồm biệt thự, cổ phần công ty và các khoản tiền gửi ngân hàng, sẽ thuộc về người vợ hợp pháp là bà Trần Thị Hồng.”

Không khí im bặt. Những tiếng thì thầm tắt ngấm. Dũng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngây thơ chớp chớp. Cậu không hiểu “tài sản” là gì, nhưng cậu biết cha đã hứa sẽ để lại cho cậu “một tương lai sáng sủa”. Bà Hồng quay phắt lại, nụ cười méo xẹo nở trên môi son đỏ chót. “Cảm ơn các vị đã đến chia buồn,” bà ta nói, giọng the thé vang vọng qua hành lang lát đá hoa cương. “Bây giờ, mọi người về đi. Nhà tôi cần… nghỉ ngơi.”

Họ hàng lũ lượt ra về, không ai dám hỏi thêm. Chỉ có Dũng đứng đó, tay nắm chặt mép áo, nhìn bà Hồng với nỗi sợ hãi mơ hồ. Bà ta quay sang cậu, đôi mắt lóe lên thứ ánh sáng tham lam không che giấu. “Mày còn đứng đó làm gì? Vào phòng đi, thiếu gia!” Bà ta cười khẩy, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt. Dũng run run bước theo, đôi chân nhỏ xíu lê trên thảm Ba Tư êm ái của hành lang chính. Phòng ngủ của cậu – căn phòng rộng thênh thang với giường gỗ lim chạm khắc, tủ quần áo đầy ắp đồ chơi và sách vở – là nơi cậu từng chạy nhảy tự do dưới sự nuông chiều của cha.

Nhưng khi cánh cửa phòng khép lại sau lưng, bà Hồng đã thay đổi. Bà ta đẩy cậu ngã dúi dụi xuống sàn, tiếng cười the thé vang lên như tiếng quạ kêu. “Thiếu gia? Ha ha, mày mơ à? Từ nay, cái nhà này không có thiếu gia nào hết. Mày chỉ là cục nợ ăn bám, thằng con hoang của con đĩ chết tiệt kia. Tao nuôi mày thì mày phải làm chó giữ nhà cho mẹ con tao, rõ chưa?” Bà ta túm tóc cậu, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng. Dũng khóc thét, nhưng bàn tay bà ta siết chặt như gọng kìm. Bà lôi cậu xuống bếp – góc tối tăm, ẩm mốc ở cuối hành lang phụ, nơi người giúp việc cũ đã bị sa thải từ lâu. Bà vứt cho cậu một mảnh chiếu rách nát, hôi hám mùi mốc meo, cạnh sàn gầm cầu thang. “Ngủ đây. Mai dậy sớm quét nhà, nấu cháo cho tao và con Nhi. Đừng có mơ được ăn thừa thãi.”

Bình luận

Để lại bình luận