Chương 9

Mạc Phàm lập tức chảy nước miếng quỳ xuống bên cạnh gót giày của Mục Ninh Tuyết, một mùi tinh trùng nồng nặc lập tức át đi mùi thơm cơ thể tự nhiên của cô gái, nhưng cũng làm hạ thân Mạc Phàm có phản ứng.

Mục Ninh Tuyết nhìn bộ dạng bỉ ổi kia của gã đàn ông, vừa nâng một bàn chân ngọc duỗi thẳng mu bàn chân, vừa khẽ nghiêng đầu có chút trêu tức nhìn hắn, “Hừ, có phải mày rất muốn bị tao giẫm đạp không.”

Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào nữ thần trong lòng cũng là vợ cả, lúc ở một mình hiếm khi lộ ra dáng vẻ quyến rũ, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên càng thêm trêu chọc lòng người, cô gái nhả khí như lan, sau đó cúi cái eo nhỏ nhắn một tay có thể ôm hết xuống sát trước mặt Mạc Phàm, chỉ có điều cô lại vươn tay ngọc lấy ra một vật thể bằng nhựa dính nhớp từ lòng bàn chân trắng như tuyết, ngay trước mặt Mạc Phàm ngậm vào miệng.

“Hít…”

Mục Ninh Tuyết cao lãnh cư nhiên ngậm bao cao su đã qua sử dụng dính dưới lòng bàn chân vào trong miệng, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ làm đám người theo đuổi không biết bộ mặt thật của cô ta phát điên. Chỉ có điều chứng kiến băng sơn nữ thần của mình một đường bị điều giáo thành con đĩ lẳng lơ dục cầu bất mãn, Mạc Phàm cũng sớm thấy nhưng không thể trách, chỉ là cảm giác cứng ngắc bên dưới làm hắn rất khó chịu.

Cái miệng nhỏ đóng chặt của Mục Ninh Tuyết không ngừng khuấy đảo, cho đến khi cô nhả cái bao cao su ra, cái bao dính tinh dịch của Lục Chính Hà đã sớm trở nên rực rỡ hẳn lên, dính đầy nước bọt của Mục Ninh Tuyết. Mục Ninh Tuyết nhắm mắt lại từ từ thưởng thức hương vị tinh dịch một hồi, sau đó lại chưa thỏa mãn liếm liếm lưỡi thơm. Cô vừa đặt một bàn chân ngọc lên lồng ngực Mạc Phàm, vừa duỗi cái chân nhỏ nhắn mỹ miều kia xuống dưới, cách quần ma sát chậm rãi nơi háng Mạc Phàm.

“Tuyết Tuyết… đau quá”

Cây gậy thịt nhỏ bé non nớt nhỏ hơn vài vòng so với bàn chân đẹp thơm tho nhỏ nhắn lanh lợi của Mục Ninh Tuyết bị cô gái dùng gót chân giẫm lên, Mạc Phàm cũng lộ ra biểu cảm vừa đau đớn vừa sung sướng.

“Còn đau hơn mấy lần dùng giày cao gót giẫm lên lỗ sáo mày hả? Phế vật.”

Nhìn thấy “người đàn ông” của mình yếu đuối vô dụng như vậy, trên mặt Mục Ninh Tuyết lại khôi phục vẻ lạnh lùng cự tuyệt người ngoài. Hiển nhiên đôi chân đã sớm rất thành thạo linh hoạt dùng ngón chân kéo đai lưng quần gã đàn ông ra, lộ ra cái dương vật ỉu xìu dùng còn không sướng bằng ngón tay kia. Mục Ninh Tuyết dùng ngón chân nhẹ nhàng giẫm một cái, cây gậy thịt mảnh khảnh kia liền có xúc động muốn bắn tinh.

“Mạc Phàm, loại rác rưởi trong đầu toàn bã vàng như mày đối với việc điều giáo phụ nữ luôn có tà môn ngoại đạo, cô giáo Đường Nguyệt thân yêu và sư tỷ Lãnh Thanh của mày có thể thuận lợi trở thành bồn chứa tinh mới của Giáo Đình cũng có công lao của mày, nếu không lần này sẽ không mang mày theo. Xem kỹ phương án cho Bạch Đình Đình và Tống Hà đi, có chỗ nào không hợp lý nói ngay cho tao biết, nói tốt thì…”

Mục Ninh Tuyết nheo mắt, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên một tia trêu tức, bàn chân ngọc linh hoạt lập tức dùng lòng bàn chân nhắm ngay quy đầu của Mạc Phàm, chân còn lại thì giẫm lên ống dẫn tinh dường như tùy tiện là có thể hỏng kia.

“Không thành vấn đề không thành vấn đề!” Mạc Phàm lập tức gật đầu, sắc mặt đều có chút tái nhợt, ráng chống đỡ không để tinh dịch bắn ra nhanh như vậy.

Bình luận

Để lại bình luận