Chương 9

Đây là thời điểm vàng.

Tôi nằm phục trên tấm thảm trong phòng của Anya. Cánh cửa gỗ đã được chốt nhẹ – một thói quen mà con bé bắt đầu hình thành từ vài ngày gần đây dưới sự dẫn dắt ngầm của tôi. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt phủ lên bộ lông trắng muốt của Bond một lớp màu mật ong ấm áp, tạo nên một không gian vừa riêng tư, vừa mang hơi hướm của một buổi hành lễ bí mật.

“Bond… thấy trong người thế nào rồi?”

Anya ngồi quỳ bên cạnh tôi, đôi mắt xanh lục bảo lo lắng nhìn chằm chằm. Con bé vẫn còn mặc bộ đồ ngủ họa tiết gấu trúc, trông vô cùng nhỏ bé và ngây thơ. Nhưng tôi biết, sâu trong tiềm thức của con bé, sự ngây thơ ấy đang bị lung lay dữ dội.

Tôi bắt đầu vận hành cỗ máy thao túng. Một luồng suy nghĩ “nóng ran” được đẩy lên tầng bề mặt, nhưng lần này tôi pha thêm một chút cảm giác “rung động” đầy nhịp điệu.

“Áp lực… nó đang dâng cao… giống như một quả bong bóng sắp nổ tung ở vùng bụng dưới… khó thở quá… Anya ơi… Bond thấy chóng mặt vì cơn đau này…”

Anya run lên. Con bé đưa tay lên ngực mình, dường như cũng cảm nhận được sự “nghẹt thở” giả tạo mà tôi truyền sang. “Đau lắm sao? Anya… Anya phải làm gì đây? Có cần gọi Papa không?”

“Không! Đừng gọi ai cả!” – Tôi gầm lên trong suy nghĩ, rồi ngay lập tức dịu giọng xuống, mang theo một sự van nài đầy cám dỗ. “Họ sẽ không hiểu… họ sẽ nghĩ Bond bị điên. Chỉ có đôi tay mát lạnh của Anya mới có thể ‘xoa’ tan cái khối áp lực này thôi. Làm ơn… chỉ một chút nữa thôi, như lúc chiều ấy…”

Anya cắn chặt môi dưới, đôi má con bé ửng hồng dưới ánh đèn. Con bé nhớ lại cảm giác chiều nay – cảm giác của làn da mình chạm vào vùng bụng nóng hổi của tôi. Một thứ cảm giác tội lỗi nhưng lại đi kèm với một sự hưng phấn lạ kỳ mà con bé chưa bao giờ nếm trải.

“Được rồi… Anya sẽ giúp Bond massage… Bond phải ngoan nhé.”

Con bé run rẩy đưa hai bàn tay nhỏ nhắn ra. Tôi lật ngửa người, phơi bày vùng bụng mềm mại và đầy nhạy cảm. Đây là một hành động mang tính phó mặc hoàn toàn, một sự tin tưởng tuyệt đối của thú cưng dành cho chủ nhân – ít nhất đó là những gì Anya đang nghĩ.

Khi những ngón tay của Anya chạm vào lớp lông tơ ở bụng tôi, tôi khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Một luồng điện thực sự chạy dọc sống lưng tôi. Cảm giác da thịt mịn màng của một cô bé bảy tuổi, dù chỉ là massage, vẫn mang lại một sự kích thích khó tả đối với một linh hồn đàn ông trong lốt thú.

“Đúng rồi… ở đó… xoa nhẹ thôi…” – Tôi dẫn dắt con bé qua từng luồng suy nghĩ. “Anya hãy dùng cả lòng bàn tay… nhấn nhẹ vào… đúng rồi… ôi, cảm giác này… cứ như có một dòng suối mát đang chảy qua chỗ đang cháy bỏng…”

Anya bắt đầu massage. Con bé dùng những đầu ngón tay nhỏ nhắn di chuyển theo vòng tròn, từ vùng sườn trượt dần xuống vùng bụng dưới. Khi đôi bàn tay con bé nhấn xuống, tôi có thể cảm nhận được độ ấm và sự mềm mại tuyệt đối.

“Tuyệt quá… Anya ơi… dễ chịu quá…” – Tôi bắt đầu để lộ ra những suy nghĩ của sự thỏa mãn tột độ. “Cơn đau đang biến thành một thứ gì đó… run rẩy… Anya có thấy không? Chỗ này của Bond đang đập nhanh lắm…”

Theo sự dẫn dắt của tôi, bàn tay Anya trượt xuống thấp hơn nữa, chạm sát vào vùng sinh dục đang bị che phủ bởi lớp lông dày. Con bé cảm nhận được sự “cứng cáp” và “nóng hổi” ở đó. Trái tim Anya đập thình thịch trong lồng ngực. Con bé cảm thấy bàn tay mình như bị hút vào vùng da thịt ấy.

“Nó… nó đập mạnh thật…” Anya thì thầm, hơi thở con bé trở nên ngắn và gấp gáp hơn. “Bond ơi… Anya thấy… mặt Anya cũng nóng quá…”

Đây chính là sự đồng điệu sinh lý mà tôi mong muốn. Qua khả năng đọc tâm trí, Anya không chỉ nghe thấy suy nghĩ của tôi, mà con bé đang “sống” trong cảm giác của tôi. Sự sảng khoái của tôi trở thành sự hưng phấn của con bé. Sự bứt rứt của tôi trở thành sự tò mò của con bé.

Bình luận

Để lại bình luận