Chương 9

Một chút chần chừ của em và một chút cử động mời mọc của tôi, cuối cùng thì con chim tôi cũng đưa được vào miệng của em. Một chút e ngại, và một chút vụng về em mút chim tôi như mút cây kem. Trên cả mong đợi, lưỡi của em cũng bắt đầu hoạt động. Khỏi nói tôi phê đến mức nào, chỉ biết được khoảng 2 – 3 phút gì đó, tôi đã vội kéo em lên. Như hiểu ý tôi, toàn thân em nằm gọn gàng trên người tôi và hai cái bộ phận quan trọng và nhạy cảm nhất của nhau đã kề sát.

Tôi thì thầm… “Em cho vào đi”. Chỉ một động tác nhỏm mông và rà tìm địa chỉ, em nhẹ nhàng ấn bím xuống chim tôi. Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng em nhấp nhổm. Không nhanh cũng chẳng chậm, một kiểu làm tình đề cao xúc cảm, chim và bím cứ cọ sát với nhau trong tiếng thở hổn hển của cả hai, hai tấm thân ướt đẫm mồ hôi…

Áng chừng như sắp không thể chịu nổi, tôi với tay xuống chiếu, nơi mà tôi để BCS sẵn, nhẹ nhàng bóc ra, một tay cầm bao, một tay nâng bím em lên để lắp BCS. Chỉ trong nháy mắt, cuộc chiến lại tiếp tục, lần này thì em nhịp vẫn nhẹ nhàng nhưng có phần gấp gáp hơn. Khi không thể kìm nén được, tôi vòng tay vào bờ mông của em, gia tăng nhịp dập. Em cũng hưởng ứng nhiệt tình cho đến khi cả hai cơ thể căng cứng người lại, bấu chặt vào nhau, tôi out.

– Cám ơn em…

– …

– Em làm cho anh sướng không chịu nổi.

Đáp lại những câu nói của tôi chỉ là một màn im lặng. Chừng như cơn sướng của em đã dịu lại, em nhẹ nhàng tụt xuống và bắt đầu mặc quần áo. Một mình…

Tôi khó hiểu và cũng im lặng nhìn em. Cũng tại vì sướng và mệt mỏi, chỉ muốn ngủ. Nhưng không thể quá mất lịch sự khi để cho em mặc quần áo một mình. Tôi nhỏm dậy trong tư thế của adam và giúp em mặc quần áo. Mọi chuyện cứ diễn ra trong im lặng khó hiểu cho đến tận khi em bước ra chuẩn bị mở cửa…

Tôi vòng tay vào eo của em và định hôn em tạm biệt. Em ngước mắt lên nhìn tôi, đẩy khuôn mặt tôi ra và nói:

– Em biết, anh không phải là của em. Nhưng anh phải hứa với em một điều.

– Em nói đi.

– Anh phải giữ kín chuyện này cho em.

Tôi lặng lẽ gật đầu và hôn em một nụ hôn tràn đầy xấu hổ…

Mãi sau này, gần 10 năm sau… tôi mới hiểu! Ôi phụ nữ, chúng ta chạy đâu cho thoát!

Tiễn em ra trong sự bẽ bàng của người bị nhìn thấu tâm can, tôi rơi vào giấc ngủ mê man và mộng mị. Công việc cũng đã bắt đầu có sự phức tạp phát sinh, rượu và gái khiến tôi nằm xuống như chết rồi…

Cốc cốc cốc, không biết lần thứ mấy thì tôi mới tỉnh. Trần như nhộng, tôi vội vàng vơ vội cái quần lót… Sơ bộ cho đủ tư thế của một người mới ngủ dậy, tôi ra mở cửa. Hiện ra trước mắt tôi là chị y tá cơ quan với khuôn mặt hơi bất ngờ khi thấy tôi ra mở cửa.

– Ngủ gì mà ghê thế?

– Chào chị, hôm qua em mệt quá. Em nằm đây ngủ luôn.

– Chắc lại… Thôi, vào phòng trong rửa mặt, thay quần áo đi. Mọi người chuẩn bị đi làm đó.

Một buổi sáng bị nhìn thấu tâm can đến 2 lần, tôi lặng lẽ làm theo những gì chị bảo. Bước ra khỏi phòng trong với bộ đồ đi làm, ngước nhìn thấy phòng ốc đâu đã vào đó. Mệt mỏi tôi nhìn chị.

– Phiền chị quá.

– Có gì đâu em, đói bụng chưa? Chị em mình đi ăn sáng.

– Vâng.

Tôi gật đầu theo quán tính.

Hai chị em lững thững đi bộ ra ngoài cổng để ăn sáng trong khi mọi người tất tả vào cơ quan làm việc. Dẫu không để ý, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được những ánh mắt khác thường…

Ra đến quán ăn, chị gọi 2 bát cháo gà, riêng tôi ưu tiên thêm một quả trứng.

– Oái, chị yêu thế?

– Ăn đi, còn có sức mà làm việc!

Mùi thơm của cháo, gà, hành… khiến tôi với tuổi ngoài 20 chỉ một loáng là hết. Nhìn chị vẫn đang húp nhẹ nhàng từng thìa cháo nhỏ, cười tươi khi bát cháo của tôi hết nhẵn, tôi hỏi.

Bình luận

Để lại bình luận