Chương 9

Trên chiếc giường rộng, hai cơ thể vẫn quấn lấy nhau trong một vũ điệu của bạo lực. Người đàn ông phía trên, to lớn và hùng hổ. Người đàn bà phía dưới, trắng nõn và bất lực. Chiếc giường cọt kẹt một cách ai oán, đều đặn, như một chiếc đồng hồ đếm ngược đến sự hủy diệt hoàn toàn của một linh hồn.

Nhưng rồi, một sự thay đổi tinh vi bắt đầu diễn ra. Một sự thay đổi mà chính Thu Hương cũng không thể ngờ tới, và nó làm cô kinh hoàng hơn cả cơn đau thể xác.

Cơn đau rát bỏng do ma sát khô khốc ở nơi giao hợp, nơi đã bị hành hạ đến sưng tấy, bắt đầu dịu đi một cách khó hiểu. Ban đầu, cô nghĩ có lẽ cơ thể mình đã chai sạn, đã quen với cơn đau. Nhưng không.

Hương cảm thấy có một thứ chất lỏng ấm áp, không phải của ông ta, bắt đầu ứa ra từ sâu bên trong âm đạo của cô. Nó không nhiều, nhưng đủ để làm dịu đi sự đau rát, đủ để biến sự ma sát tàn bạo thành một sự trơn trượt ghê tởm. Tiếng da thịt va vào nhau không còn khô khốc nữa. Thay vào đó là những âm thanh “lép nhép”, “phọp phọp” ướt át, dâm đãng. Âm thanh của sự hưởng ứng. Âm thanh của sự phản bội.

(Hương):

Cái gì vậy? Cái thứ nước quái quỷ gì đây? Tại sao… tại sao nó lại ướt?

Một cơn hoảng loạn tột độ bùng lên trong tâm trí cô. Nó còn đáng sợ hơn cả lúc ông ta phá tan cánh cửa của cô. Đây là dịch nhờn của cô. Của chính cô. Cơ thể cô, cái cơ thể mà cô hằng yêu quý, gìn giữ, đang phản bội lại cô. Nó đang hưởng ứng, đang chào đón sự xâm phạm này.

Không! Dừng lại! Đồ cơ thể khốn nạn! Mày đang làm cái quái gì vậy? Mày cũng là một con đàn bà dâm đãng, dễ dãi như ông ta nghĩ sao? Mày không được phép! Dừng lại ngay!

Cô kinh tởm với chính phản ứng của cơ thể mình. Cô muốn nó khô lại, muốn nó tiếp tục đau đớn để chứng tỏ sự trong sạch của lý trí. Nhưng nó không nghe lời cô. Nó có một đời sống riêng, một bản năng riêng, một sự thật riêng. Sự thật rằng nó đang bị kích thích.

Cùng với sự trơn trượt đó, một cảm giác khác bắt đầu len lỏi, một cảm giác mà cô chưa từng biết đến. Nó không phải là khoái cảm ngọt ngào, dịu dàng mà cô có với Trung. Nó cũng không còn là đau đớn thuần túy nữa. Nó là một sự kích thích âm ỉ, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng mỗi khi dương vật to lớn của ông Phú thúc vào điểm sâu nhất, chạm đến tận cùng tử cung của cô. Một sự tra tấn ngọt ngào một cách bệnh hoạn.

Lý trí cô gào thét: “Không! Dừng lại! Mình không được phép cảm thấy bất cứ điều gì ngoài sự đau đớn và ghê tởm!”

Nhưng cơ thể cô lại kể một câu chuyện khác.

Một cách vô thức, phần hông của cô, vốn chỉ bị động nảy lên theo từng cú thúc, giờ đây lại khẽ khàng lắc nhẹ, một chuyển động gần như không thể nhận ra, nhưng lại là một sự hưởng ứng nhịp nhàng với nhịp điệu của ông ta. Hai đầu ngực vốn đã cương cứng vì sợ hãi, giờ đây lại càng thêm nhạy cảm, chỉ cần một cái chạm nhẹ của bàn tay ông ta cũng đủ khiến một luồng khoái cảm lạ lùng chạy rần rật khắp cơ thể. Một tiếng rên khe khẽ, một âm thanh không còn là của sự đau đớn, bật ra khỏi đôi môi cô.

Hương bừng tỉnh, nhận ra sự thật kinh hoàng. Cô cắn chặt môi dưới của mình, cắn mạnh đến mức cảm nhận được vị máu tanh nồng trong miệng. Cô muốn dùng cơn đau này để át đi những cảm giác dơ bẩn kia, để trừng phạt chính cơ thể mình.

Nhưng đã quá muộn. Con thú bản năng đã bị đánh thức. Và nó đang đói.

=======================

Sự phản bội của da thịt Thu Hương, dù chỉ là những phản ứng vô thức, lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với ông Phú. Ông ta cảm nhận được sự ướt át bên dưới, cảm nhận được cái co giật nhè nhẹ của cơ thể cô. Trong cơn say của rượu và dục vọng, ông ta không nghĩ đó là phản ứng sinh lý của một cơ thể bị tra tấn, mà lầm tưởng đó là sự hưởng ứng. Nụ cười trên mặt ông ta càng thêm man rợ.

“Aha… em cũng thích lắm đúng không, Hương?” ông ta gầm gừ, giọng khàn đặc.

Nhịp điệu của ông ta không còn đều đặn nữa. Nó trở nên gấp gáp, hỗn loạn, như một con thú đói đang ngấu nghiến con mồi. Ông ta thúc mạnh hơn, nhanh hơn, dồn dập như một cơn bão.

Chiếc giường rộng lớn rung lên một cách dữ dội, kêu cót két ai oán như sắp gãy sập. Dưới ánh đèn vàng, hai cơ thể quấn lấy nhau, một trắng một đỏ, một trên một dưới, tạo thành một khối chuyển động điên cuồng, một cảnh tượng của sự bạo liệt nguyên thủy. Mọi thứ trong phòng dường như cũng rung chuyển theo cơn địa chấn của xác thịt.

Đầu óc Hương hoàn toàn trống rỗng. Mọi nỗ lực chống cự, mọi sự ghê tởm đều đã bị cơn lốc của cảm giác thể xác cuốn phăng đi. Trước mắt cô, những hình ảnh chập chờn, vỡ nát. Chúng hiện lên rồi lại tan biến, bị thay thế bởi khuôn mặt đỏ gay, méo mó vì khoái lạc của gã đàn ông đang hành hạ cô.

Bình luận

Để lại bình luận