Chương 9

Nhưng ba đã gọi điện lôi đầu tôi về. Vừa bước vô nhà đã thấy ba, Diễm và bà bảo mẫu đang chơi với thằng nhỏ. Diễm thấy tôi thì quay mặt đi không thèm nhìn. Ba thấy tôi thì hừ mạnh một cái hăm dọa. Hên là bà bảo mẫu vui tính bước tới giải vây cho tôi.

Bà bảo mẫu thì thầm: “Cậu Dương à, cô Nhiễm với ông cụ mắng cậu nãy giờ á, tí cẩn thận chút nha. Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa mà, chịu khó xuống nước tí đi ”

Tôi bắt đầu diễn vai “cháu ngoan”, nịnh Diễm hết mức. Cha cũng bắt đầu mắng tôi té tát. Tôi biết ba mắng để cổ hả giận thôi, nên cứ cúi đầu nhận lỗi. Cuối cùng, sau khi bị thằng con tè cho ướt sũng một ống quần, Diễm mới chịu làm hòa. Bữa tối đó, cả nhà lại ngồi ăn chung. Thằng nhỏ ngủ rồi nên Diễm mới có thời gian ăn cơm.

Diễm cực kỳ hiền thục, liên tục rót rượu, gắp đồ cho tôi và ba. Đang ăn thì thằng bé khóc, cổ vô phòng dỗ con. Tôi và ba vừa nhâm nhi rượu thuốc vừa kể mấy vụ hồi xưa ba đi lính.

Lát sau Diễm từ phòng đi ra. Thấy tụi tôi đang cười, cổ tò mò hỏi vụ gì. Tôi liền kể mấy trò ba làm hồi nhỏ làm cổ cười rụng rốn luôn. Bất chợt, tôi nhận ra điều gì đó lạ lùng.

Đúng rồi, dưới lớp váy ngủ lụa mỏng dính của Diễm không có mặc áo lót! Váy cổ mỏng và mướt rượt, hai cái “điểm nhạy cảm” hiện rõ mồn một sau lớp vải mỗi khi cổ cử động hay cười. Chắc nãy vô cho con bú cổ lột ra luôn cho tiện rồi quên mặc lại. Nhìn hai cái núm hồng hào cứ nhấp nhô theo nhịp cười của cổ làm chỗ đó của tôi cứng ngắc ngay tại bàn ăn.

Nhưng hên là có ba ở đó nên tôi giấu kín. Vì có một người đàn ông khác đang nhìn thấy cái sự riêng tư này của vợ mình, tôi đột nhiên hưng phấn tột độ. Ăn xong, ba lẳng lặng bưng đĩa vô bếp phụ cổ.

Tôi và ba nãy giờ nốc rượu thuốc cũng kha khá nên có chút men rồi. Tôi đứng đờ ra nhìn Diễm đang cúi người dọn rác. Vì cái cổ áo váy quá rộng, tôi nhìn thấy trọn vẹn cặp tuyết lê trắng bóc lủng lẳng bên trong. Ba lúc này từ bếp ra, vô tình nhìn theo ánh mắt tôi. Và rồi, ổng khựng lại rành rành luôn.

Ba chỉ khựng lại một nhịp rồi bình thản bưng đĩa đi tiếp, không nhìn thêm lần nào nữa. Tôi thấy hơi hụt hẫng. Sau đó ba cùng tôi ra sofa uống trà. Tôi ngồi quay lưng với Diễm, cặm cụi pha trà.

Trong lúc đó, tôi để ý thấy ba mấy lần mượn cớ uống trà để lén lút nhìn về phía vợ tôi. Tôi lại một lần nữa hưng phấn muốn luôn. Cái sự kích thích này nó mạnh còn hơn lúc coi cổ tự xử trong toilet nữa.

Bỗng nhiên ba bảo: “Dương, theo ba vô phòng làm việc ”

Ba bảo có vò rượu thuốc gia truyền xịn xò mới được tặng. Diễm dọn dẹp xong đi tới, nghe tôi chê rượu nhiều liền tét vô đầu tôi một cái: “Ba làm vầy là vì ai hả! Đồ không biết điều!” Cổ vừa nói vừa tựa vô lưng tôi nũng nịu.

Một ý tưởng đen tối nảy ra. Tôi đưa tay ra sau ôm eo Diễm, cố tình kéo cái váy lụa xuống làm nó bó sát vô body mướt rượt của cổ. Rồi tôi ngửa đầu ra sau, ép sát vô phần dưới cặp tuyết lê của vợ. Đường nét vòng một của Diễm hiện lên rõ mồn một luôn.

Tôi liếc nhìn ba qua dư quang, ánh mắt ba lại sững lại một lần nữa. Lần này ổng nhấp trà thiệt chậm, mắt dán chặt vô bộ ngực của con dâu.

Tôi hưng phấn phát điên. Đang định làm tới nữa thì ba đứng phắt dậy, đi về phía phòng làm việc.

Vừa đi ổng vừa mắng: “Lớn tưng này rồi mà không ra dáng gì hết, vô phòng làm việc lẹ lên!”

Tôi đành buông Diễm ra, cùng cổ bước vô phòng làm việc.

Ba nhâm nhi mấy chén rượu thuốc rồi im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Nhưng cũng không thể để vầy mãi được, bệnh này để lâu càng khó dứt. Con chắc chắn cái phòng khám con khám không có vấn đề gì chứ? Có bệnh sao mọi người soi không ra được ta?”

Tôi biết kế hoạch của mình đã thành công mỹ mãn, ba đã tin sái cổ là “vũ khí” của tôi gặp trục trặc chứ không hề nghi ngờ gì khác.

Tôi bảo: “Ba ơi, vụ này con biết mà. Con cũng ‘biết điều’ với bác sĩ rồi, mọi người không dám làm bậy đâu. Khám mấy chỗ đều ra cùng một kết quả: body con khỏe re nhưng thực tế lại tạch. Sau đó bác sĩ bảo chắc do tâm lý con có biến. Mà con đi tư vấn tâm lý rồi, mọi người kêu tâm lý con ổn áp lắm. Giờ con đang tính tìm thầy lang Đông y xịn xò coi sao ”

Nghe vậy, chân mày ba mới dãn ra chút xíu. Ba bảo: “Tuổi con chắc không sao đâu. Có khi do tâm lý thiệt. Con bị vụ sỏi thận hù cho nhát đúng không? Cứ nghĩ thận có biến rồi tự mình dọa mình?”

Tôi mừng thầm vì ba tự tìm ra lý do hộ mình luôn. Tôi vội phụ họa: “Ba nói thế con mới thấy có khi đúng thiệt. Lúc biết thận không ổn, con lo muốn rớt tim mấy ngày liền . Kết quả bình thường con vẫn cứ lo, nên mới đi check-up mấy nơi “

Bình luận

Để lại bình luận