Chương 9

Cô đạt cực khoái. Nhưng đó là một cực khoái nhẹ. Nó giải tỏa được cơn ngứa ngáy bề mặt, nhưng để lại một sự hụt hẫng khủng khiếp bên trong. Giống như một người đói khát được cho uống nước đường, chỉ thấy ngọt miệng chứ không thấy no bụng.

Lan thả rơi món đồ chơi xuống sàn. Cộp… Nó lăn lóc trên thảm, dính đầy dịch nhờn, trông thảm hại và vô dụng.

Cô nằm vật ra ghế, thở dốc. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, làm bết những lọn tóc mai vào má. Đôi mắt sau cặp kính (cô vẫn đeo kính, thói quen của Ruby) lờ đờ, vô hồn nhìn lên trần nhà.

Sự trống rỗng ùa về xâm chiếm lấy cô.

Lan ngồi dậy, chỉnh lại váy áo xộc xệch. Cô nhìn xuống vệt nước loang lổ trên ghế da. Cô rút khăn giấy, lau chùi một cách mạnh bạo, như muốn xóa đi sự thật rằng mình vừa phải tự thỏa mãn vì chồng không đủ năng lực.

Cô nhặt món đồ chơi lên, ném nó vào hộp. Ánh mắt cô dừng lại ở “Gã Khổng Lồ” màu đen vẫn nằm im lìm, kiêu hãnh trong góc hộp. Cô đưa ngón tay run rẩy vuốt nhẹ lên đầu khấc của nó.

“Chờ đấy…” Lan thì thầm, một lời hứa với con quỷ, hay với chính bản thân mình. “Sẽ có lúc tao để mày xé nát tao. Sớm thôi ”

Lan đóng nắp hộp lại. Cô đẩy ngăn kéo vào vị trí cũ. Căn phòng trở lại vẻ ngăn nắp, lạnh lùng vốn có của một CEO. Cô bước ra khỏi phòng làm việc, trở về phòng ngủ.

Nam vẫn nằm đó, vẫn tư thế cũ. Anh vẫn là “bến đỗ bình yên”.

Lan leo lên giường, nằm xuống cạnh chồng. Hơi ấm từ người Nam tỏa ra, dễ chịu, an toàn. Nhưng với Lan lúc này, sự an toàn đó tẻ nhạt đến phát ớn.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi rả rích, như tiếng mời gọi những dục vọng bị kìm nén.

2 giờ sáng của ngày kế tiếp. Không gian trong phòng làm việc của Nam đặc quánh lại, lạnh lẽo và vô trùng như một nhà xác. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy tính rên rỉ ro ro trong đêm, và ánh sáng xanh từ màn hình 5K hắt lên khuôn mặt trắng bệch, cắt không gian thành những mảng sáng tối sắc lẹm.

Nam ngồi đó, lưng còng xuống, hai mắt dán chặt vào cấu trúc thư mục đang hiện ra trên màn hình. Không phải là những folder ảnh cưới hay ảnh kỷ niệm gia đình. Đó là một tủ hồ sơ bệnh án của dục vọng.

> 01_THE_TITAN (Mr. Smith – USA)

> 02_THE_VEINS (Gã Nghệ Sĩ)

> 03_THE_MERCHANT (Gã Ngân Hàng)

> 04_THE_KING (Hưng)

Ngón tay trỏ của Nam lơ lửng trên chuột trái. Nó run rẩy nhẹ, một cơn co giật vô thức của hệ thần kinh khi đứng trước ngưỡng cửa của sự thật tàn khốc. Anh nuốt khan, cổ họng khô khốc như vừa uống phải axit.

Click…

Âm thanh khô khốc vang lên như tiếng bật chốt an toàn của một quả lựu đạn. File video đầu tiên định dạng .MOV nặng 4GB được mở ra. Trình phát video bung ra toàn màn hình, độ phân giải sắc nét đến mức tàn nhẫn.

Video bắt đầu. Không có âm nhạc. Chỉ có tiếng rè rè của điều hòa khách sạn và tiếng thở nặng nề thu được từ micro.

Bối cảnh là một phòng Suite cao cấp, ánh đèn vàng vọt hắt lên những bức tường bọc nỉ đỏ sẫm. Nhưng Nam không quan tâm đến nội thất. Mắt anh khóa chặt vào người phụ nữ đang đứng giữa khung hình.

Đó là Lan của 5 năm về trước.

Cô ấy trẻ hơn, mặc một chiếc váy công sở màu đen ôm sát, xẻ tà cao đến tận đùi non. Bên trên là chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng tang, loại vải rủ xuống ôm lấy từng đường cong cơ thể, để lộ lờ mờ màu đen của chiếc áo lót ren bên trong.

Nhưng chi tiết đắt giá nhất là cặp kính. Cô đeo một cặp kính gọng đen to bản, trễ xuống sống mũi, tạo nên vẻ tri thức giả tạo một cách khiêu khích. Tóc cô búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần, thanh mảnh – nơi lát nữa đây sẽ trở thành hiện trường của một cuộc xâm lấn tàn bạo.

Lan không cười. Cô nhìn vào ống kính (hay đúng hơn là nhìn vào gã đàn ông đang cầm máy quay) với vẻ phục tùng chuyên nghiệp. Cô từ từ đưa tay lên, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi.

Bình luận

Để lại bình luận