Chương 9

: Bữa Tiệc Trong “Phòng An Toàn” Của Sonoko
Kể từ sau sự cố trên xe buýt, Genta và Mitsuhiko đã hoàn toàn bị cơ thể của Ran mê hoặc. Dù sao thì so với một Ayumi chưa phát triển, thân hình đồng hồ cát “điện nước đầy đủ” của Ran là một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Tuy nhiên, Ran là người nắm đằng chuôi. Hai cậu nhóc không dám tự tiện đòi hỏi, chỉ khi nào Ran có nhu cầu và “triệu tập”, bọn họ mới được phép phục vụ. Dù chỉ vài lần một tuần, nhưng mỗi lần đều là những trải nghiệm sung sướng đến tận mây xanh.
“Chị Ran ơi, em sắp bắn rồi!” Genta rên rỉ, hai tay bám chặt lấy bờ mông trắng như tuyết của Ran, tốc độ hông tăng lên điên cuồng. Nhưng so với kinh nghiệm dày dặn của Ran, sức lực của lũ trẻ con này vẫn còn non nớt lắm. Thấy Genta xuất tinh, Mitsuhiko lập tức chen vào, đẩy bạn mình ra: “Genta bắn rồi thì tránh ra, đến lượt tớ ‘yêu’ chị Ran!”
… Sáng hôm sau, Ran thức dậy với tâm trạng cực kỳ hưng phấn. Cô vừa ngâm nga hát vừa trang điểm kỹ lưỡng, chọn một bộ đồ thật gợi cảm. Rõ ràng là có hẹn. “Chị Ran định đi đâu thế ạ?” Conan tò mò hỏi khi đang nằm đọc sách trên ghế sofa. “Chị đi hẹn hò đây,” Ran nháy mắt tinh nghịch. “Chắc chắn là đi với anh Shinichi rồi!” Conan thầm nghĩ, lòng khấp khởi mừng thầm.
Nửa tiếng sau, tại một quán cà phê sang trọng. “Trời ạ, chị đã bảo không phải đi hẹn hò với Shinichi mà, sao em cứ bám theo thế?” Ran nhăn mặt nhìn cái “đuôi” nhỏ đang ngồi đối diện. “Hì hì, em cũng muốn gặp anh Shinichi mà,” Conan cười giả lả. “Thật ra… hôm nay chị đi gặp một người rất quan trọng khác,” Ran ấp úng bịa chuyện. Cô tưởng nói thế Conan sẽ chán mà bỏ về, ai ngờ thằng bé lại càng tò mò hơn. Hết cách, Ran đành lấy cớ đi mua bánh ngọt để lẻn đi. “Chị ngây thơ quá Ran ơi,” nhìn theo bóng lưng Ran, Conan chỉnh lại kính, tự tin lẩm bẩm. “Với khả năng suy luận của thám tử lừng danh, em sẽ sớm tìm ra ‘người quan trọng’ đó là ai thôi.”
“Ran! Trùng hợp thế!” Đúng lúc Ran đang dáo dác nhìn quanh thì Sonoko xuất hiện, vẫy tay rối rít. “Sonoko? Sao cậu cũng ở đây?” Ran ngạc nhiên, rồi nhìn sang chàng trai lạ mặt đi cùng bạn mình, cô hiểu ngay vấn đề. “Lại đi ‘câu cá’ à?” “Xin chào, rất hân hạnh được gặp em,” chàng trai tên Tanaka ngượng ngùng chào. Hắn không ngờ hôm nay số đỏ đến thế, vớ được tiểu thư Sonoko chịu chơi, giờ lại thêm cô bạn Ran ngực tấn công mông phòng thủ thế này. Hắn nuốt nước miếng ừng ực.
“Ủa, cái thằng nhóc cụ non kia cũng ở đây à?” Sonoko liếc thấy Conan đang lấp ló, nảy ra ý đồ trêu chọc. “Hay là rủ nó đi cùng luôn? Kệ xác nó, cứ lôi đi, có gì đổ tội cho tớ là xong.” Ran còn đang chần chừ thì đã bị Sonoko kéo xềnh xệch đi. Tanaka cũng vội vàng bám theo. Cả nhóm đi đến cửa sau của một tòa nhà vắng vẻ. Sonoko thuần thục mở khóa dẫn mọi người lên tầng hai. Đi phía sau cùng, Tanaka được dịp rửa mắt khi ngước nhìn lên, ánh mắt hắn dán chặt vào chiếc quần lót màu xanh lấp ló dưới váy ngắn của Ran mỗi khi cô bước lên cầu thang. Máu mũi hắn suýt nữa thì phun ra.
________________

Bình luận

Để lại bình luận