Chương 8

Tôi ngả đầu vào vai Đức, để hơi thở nóng ấm phả vào cổ anh ta, mùi hương cơ thể tôi lan tỏa. “Em… em mệt mỏi lắm Đức ơi. Tuấn chỉ biết bóng đá và bạn bè, anh ấy chưa bao giờ lắng nghe em như anh. Mai thật hạnh phúc khi có người yêu tâm lý như anh vậy.” Tôi thì thầm, giọng run run, tay vô tình chạm nhẹ vào đùi anh ta. Đức cứng người, nhưng không đẩy ra. Anh ta an ủi: “Thôi mà Nhi, Tuấn nó vậy nhưng nó yêu em lắm. Anh với Mai cũng hay cãi nhau, nhưng rồi cũng qua thôi.” Tôi mỉm cười thầm trong lòng – anh ta đang tự bước vào bẫy.

Đức ngồi đó, cố gắng an ủi tôi bằng những lời vụng về, điển hình của một cậu bé ngoan. Anh ta yêu Mai thật lòng – họ quen nhau từ năm nhất, Mai là lớp trưởng nghiêm khắc, luôn kiểm soát mọi thứ, từ lịch học đến cách Đức ăn mặc. Đức mệt mỏi với sự cứng nhắc ấy, nhưng anh ta chưa bao giờ dám thừa nhận. Tôi biết điều đó qua những lần quan sát lén lút. Bây giờ, tôi sẽ khơi gợi nó. “Đức ơi, giá như Tuấn cũng ân cần như anh. Mai may mắn thật, chứ không như em… đôi khi em thấy Mai hơi lạnh lùng với anh quá, anh có mệt mỏi khi cứ phải nhường nhịn không? Em chỉ muốn có ai đó hiểu em thôi…” Tôi ngước lên nhìn anh ta, đôi mắt ngấn nước, môi run run. Tôi cố tình bóp méo nhận thức của anh ta một cách tinh vi, khiến anh ta nghi ngờ mối quan hệ của chính mình.

Đức lắc đầu, giọng hơi run: “Không… Mai tốt lắm, cô ấy chỉ nghiêm khắc thôi. Anh yêu Mai mà.” Nhưng ánh mắt anh ta đã bắt đầu dao động, nhìn vào đường cong cơ thể tôi dưới chiếc váy hai dây mỏng manh. Tôi cảm nhận được nhịp tim anh ta đập nhanh hơn. Tôi đột ngột ôm chặt lấy anh ta, giả vờ khóc lớn hơn: “Đức… em cô đơn lắm… đêm nay, hãy cho em mượn anh một chút thôi. Em hứa sẽ không để Mai biết đâu… anh thương em mà phải không?” Đức giằng xé nội tâm – lý trí nhắc nhở anh ta về Mai, về lời hứa chung thủy, nhưng bản năng che chở trỗi dậy trước một cô gái xinh đẹp đang yếu đuối. Anh ta thì thầm: “Nhi… anh không thể… anh có Mai rồi…” Nhưng tay anh ta đã vô thức vuốt ve lưng tôi.

Tôi không chờ đợi. Tôi rướn người lên, áp môi mình vào môi Đức – một nụ hôn mềm mại, ẩm ướt, đầy chủ động. Đức cứng đờ người một giây, rồi đột ngột đáp lại, đôi tay vòng qua ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của tôi. Thành trì lý trí sụp đổ. Anh ta đẩy tôi nằm ngửa xuống giường, môi vẫn dán chặt, tay run run luồn vào dưới váy tôi. “Nhi… anh… anh xin lỗi Mai…” Anh ta lẩm bẩm trong cơn mê muội, nhưng không dừng lại. Tôi mỉm cười thầm – anh ta đang tự phản bội chính mình.

Cảnh làm tình bắt đầu vụng về, đúng như tính cách của Đức. Anh ta cởi áo khoác, tay run run kéo váy tôi lên, lộ ra chiếc quần lót ren mỏng. “Em đẹp quá Nhi… anh chưa từng…” Anh ta thì thầm, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Tôi chủ động lột áo anh ta, uốn éo cơ thể để khơi gợi: “Đức… chạm vào em đi… em cần anh…” Tay tôi hướng dẫn đôi bàn tay vụng về của anh ta chạm vào vòng một đầy đặn, núm vú tôi cứng lại dưới sự kích thích. Đức thở dốc, miệng ngậm lấy núm vú tôi, liếm láp vụng về nhưng đầy háo hức. “Ah… Đức… giỏi lắm… tiếp tục đi…” Tôi rên khẽ, giả vờ mê mệt để khuyến khích.

Bình luận

Để lại bình luận