Chương 8

– Cám Dỗ Trong Thang Máy Và Chuyến Taxi Định Mệnh
Phạm Thị Ngọc Anh bước ra khỏi phòng tắm, trang điểm lại một chút. Bà tô son đỏ chót, kẻ mắt sắc sảo, nhìn vừa sang trọng lại vừa lẳng lơ như một quý phu nhân sa đọa.
“Đi thôi con.” Bà gọi, mùi nước hoa xạ hương nồng nàn tỏa ra từ cơ thể nóng hổi.
Hai mẹ con bước vào thang máy chung cư. Lúc này là giờ tan tầm, thang máy chật ních người. Phạm Minh Quân bị đẩy dồn vào góc, đứng ngay sát sau lưng mẹ.
Cậu có thể nhìn thấy rõ ràng tấm lưng trần trắng nõn của mẹ qua lớp vải váy khoét sâu. Và ở phía dưới, chiếc váy ngắn bị kéo lên một chút, để lộ cặp đùi mật ong bóng loáng.
Đột nhiên, Phạm Minh Quân thấy một bàn tay thô kệch của gã đàn ông đứng bên cạnh đang lén lút đưa xuống, chạm vào mông mẹ cậu. Phạm Minh Quân định lên tiếng, nhưng cậu thấy Phạm Thị Ngọc Anh không hề phản ứng. Ngược lại, bà còn khẽ nhích người về phía bàn tay đó, như ngầm khuyến khích.
Gã đàn ông được đà lấn tới, bàn tay to lớn bóp mạnh vào một bên mông tròn trịa, rồi luồn hẳn vào trong váy. Phạm Minh Quân nín thở, mắt mở to. Cậu thấy bàn tay đó sờ soạng, móc máy vào giữa hai chân mẹ mình.
“Ưm…” Phạm Thị Ngọc Anh khẽ cắn môi, kìm nén tiếng rên, nhưng cơ thể bà run lên bần bật. Bà hơi tách hai chân ra, tạo điều kiện cho gã đàn ông xâm nhập sâu hơn.
Trong không gian chật hẹp của thang máy, trước mặt bao nhiêu người, mẹ cậu đang bị một gã lạ mặt sàm sỡ, thậm chí là kích dục ngay tại chỗ. Và bà đang tận hưởng điều đó. Dịch nhờn từ hạ bộ bà chảy ra, làm ướt cả ngón tay gã đàn ông, nhỏ tong tong xuống sàn thang máy nhưng không ai hay biết.
“Đinh.” Thang máy dừng ở tầng một. Gã đàn ông rút tay ra, nháy mắt với Phạm Thị Ngọc Anh rồi lẩn nhanh vào đám đông. Phạm Thị Ngọc Anh đứng dựa vào vách thang máy thêm vài giây, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, rồi mới chỉnh lại váy áo bước ra ngoài.
Hai mẹ con bắt một chiếc taxi để đến nhà hàng. Phạm Thị Ngọc Anh ngồi ghế phụ, còn Phạm Minh Quân ngồi ghế sau.
Suốt dọc đường, Phạm Minh Quân thấy mẹ liên tục soi gương, chỉnh sửa lại tóc tai, nhưng ánh mắt lúng liếng cứ liếc nhìn gã tài xế trung niên qua gương chiếu hậu. Gã tài xế cũng nhận ra sự “bật đèn xanh” này, thỉnh thoảng lại buông vài câu trêu ghẹo cợt nhả.
Xe dừng trước cửa khách sạn “Hoàng Gia”.
“Phạm Minh Quân, con vào trước đi, tìm phòng rồi gọi đồ nhé. Mẹ… mẹ quên rút tiền mặt, để mẹ chạy ra cây ATM đằng kia chút.” Phạm Thị Ngọc Anh nói dối, giọng điệu thiếu tự nhiên.
“Vâng ạ.” Phạm Minh Quân giả vờ ngoan ngoãn xuống xe, nhưng cậu không đi vào sảnh ngay mà nấp sau một bụi cây cảnh lớn để quan sát.
Chiếc taxi không đi đến cây ATM nào cả, mà rẽ vào một con hẻm tối nhập nhoạng ngay gần đó. Phạm Minh Quân lén lút bám theo.
Trong con hẻm vắng, chiếc taxi rung lắc dữ dội. Qua cửa kính xe, Phạm Minh Quân thấy mẹ mình đang quỳ rạp người trên ghế lái, đầu rúc vào háng gã tài xế, lên xuống nhịp nhàng.
“Ôi… bú giỏi quá… bà cô này dâm thật…” Gã tài xế rên rỉ, tay vò nát mái tóc được chải chuốt kỹ càng của Phạm Thị Ngọc Anh.
Phạm Minh Quân siết chặt nắm tay. Mẹ cậu, một giáo viên múa thanh cao, giờ đây sẵn sàng phục vụ miệng cho một gã tài xế xa lạ ngay trên xe chỉ vì cơn nứng tình không thể kiểm soát. Cậu quay lưng bỏ đi, lòng đầy căm phẫn nhưng cũng tràn trề một sự kích thích đen tối. Kế hoạch chinh phục những người phụ nữ trong gia đình của cậu càng thêm nung nấu.

Bình luận

Để lại bình luận