Chương 8

Tôi nằm xuống, gác chân em lên vai mình, kề mặt hít hà cái mùi hương đàn bà của em, nó kích thích tôi dữ dội, tôi lấy hai ngón tay banh mép lồn em ra và thích thú khi thấy thứ mình đang muốn tìm :hột le nho nhỏ của em đang e ấp trong lớp da mỏng chỉ thấy lộ ra cái đầu tròn tròn căng bóng. Đó có phải là trạng thái của nó khi em nứng không nhỉ – tôi tự hỏi và bắt đầu tìm câu trả lời, kề môi hôn và mút những múi thịt mềm mại của em. Cái vị mằn mặn làm tôi thích thú, tôi mạnh dạn hơn dùng lưỡi mình tấn công tất cả, cảm giác nhờn nhờn tràn ngập trong miệng. Em vẫn ngủ say, vẫn thở đều làm tôi yên chí, cứ thế tôi liếm mút đến chán chê rồi mới chịu nhả ra. Cái lồn hồng hào giờ đã chuyển sang đỏ ửng, có lẽ là tôi đã đánh thức nó mất rồi. Thì ra bây giờ em mới nứng, hột le đã nở to ra cương cứng đủ để tôi có thể cảm nhận bằng đầu ngón tay, nó rất nẩy và kiên trì thủ đúng vị trí, hễ tôi kéo ra là chạy về vị trí cũ và trở lại hình dạng cũ ngay, căng bóng, tròn trịa và hơi chui ra khỏi lớp da xung quanh một tí. Tôi thích thú lắm khẽ thì thầm:

– Thanh Thanh yêu của anh, đây là chim của em phải không? để anh sóc lọ cho em nhé! Em phải xuất tinh cho anh xem đấy!

Thanh Thanh vẫn ngủ say nhưng khuôn mặt đã trở nên ửng hồng, tôi biết em nứng rồi, liền cúi xuống nút nhẹ hột le em, dùng cái lưỡi nóng ấm điệu nghệ của mình liếm mút hai mép nhỏ, rồi như một mũi khoan xoáy vào cái tổ nhỏ của hột le, xoáy rồi mút, cứ thế đến khi phát hiện em bỗng nhiên thở gấp gáp. Em là một cô gái mới chưa trải qua động chạm với đàn ông bao giờ, sức chịu đựng với kích thích còn yếu nên đã sắp lên đỉnh, bằng lưỡi tôi có thể cảm nhận lồn em phập phồng theo nhịp thở, tôi đưa lưỡi quét ngang quét dọc, nó bỗng như bị hút vào một chỗ lõm. Ôi, quên mất nơi quan trọng nhất, tôi nhả miệng ra, ngón tay vẫn gảy hột le liên hồi để giữ mạch cảm xúc cho em, tay kia nhè nhẹ vạch hai cái đuôi mép căng mọng đoạn gần lỗ nhị, một cái lỗ nho nhỏ hiện ra. Em vẫn còn trinh, tôi có thể nhìn rõ đó là màng trinh dạng vòng, chạy quanh thành âm đạo và chừa ra một lỗ nhỏ ở giữa chỉ đút vừa đầu đũa. Vậy là ô kê, người con gái của tôi thực sự hoàn hảo, tôi sung sướng quay lên hôn em nồng nàn rồi xát 2 ngón tay giữa lên cái ăng – ten thu nứng nho nhỏ của em thật mạnh. Em thở những hơi ngắt quãng, hít hít không khí như người thiếu oxy rồi giật mình tỉnh dậy, vừa định thần được hoàn cảnh đang xảy ra với mình thì cũng là lúc sức chịu đựng của em đến giới hạn, yếu ớt nắm lấy cánh tay tôi kêu lên ngắt quãng vì nhịp thở:

– Anh ơi.. !… anh ơi… ! An… an… anh… ! A… a… !

Người em run lên bần bật, bàn tay nhỏ nhắn giữ lấy cánh tay tôi lúc thật mạnh, lúc như không còn chút sức lực. Tôi ngừng lại, úp luôn bàn tay mình vào cái mu nhỏ và nhận ra hình như nó căng vồng lên và múp hơn so với lúc nãy, em vẫn chưa hết cơn cực khoái, phần eo uốn éo rồi hẩy hẩy liên hồi y như em đang chủ động làm động tác quan hệ với một người nào đó vậy. Tôi đè nhẹ ngón giữa xuống để nó quắp vào ôm lấy hết cái đường cong ấm ám ẩm ướt nơi khe lồn cố giữ lồn em đừng co giật nữa và khẽ trấn an khi em đang run rẩy trong lòng mình:

– Đừng sợ, có anh đây rồi! Em hãy thả lỏng cơ thể đi!

Em nghe lời tôi, nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt lăn dài, tôi thương em lắm, khẽ ôm thật chặt…

Em đã bình tĩnh và hết nứng, nằm im mở mắt nhìn tôi, tôi cười hôn nhẹ lên trán:

– Em giỏi quá! Bị anh kích thích lâu như vậy mới chịu lên đỉnh, bí quyết của em là gì vậy?

Em chẳng nói gì, cúi mặt xuống xấu hổ, tôi chưng hửng, chỉ cần một câu trả lời cởi mở của em có lẽ tôi đã có thể thay đổi mối quan hệ rồi, có lẽ em giận tôi, hoặc đang cảm thấy nhục nhã.

– Em ngủ tiếp lấy sức đi, anh không chọc phá em nữa đâu! – Tôi cố tỏ ra thân thiện.

– Không! Em muốn đi tắm, em thấy không thoải mái! – em gạt bàn tay đang úp vào mu lồn mình ra, ngồi bật dậy.

Tôi nhìn xuống bàn tay mình, ôi chao ngón giữa khi nãy nằm trong khe đã dính bao nhiêu là nước nhờn, khi nãy lên đỉnh em ra nhiều quá. Tôi giơ tay ngang mặt xoa xoa ngón cái và ngón giữa vào nhau, thích thú chơi đùa cái sự nhờn nhờn của nó. Em đã nhìn thấy liền đè tay tôi xuống lúng túng lấy mền chà chà cho sạch đi. Tôi bật cười và em bật khóc nức nở. Tôi hoảng quá ôm chặt lấy em:

– Anh xin lỗi, anh xin lỗi mà! Đừng khóc nữa, anh thương em nhiều lắm!

Em vẫn khóc, nhưng không có vẻ kích động nữa, tiếng khóc đáng yêu hơn, chỉ đơn giản là khóc thôi. Tôi thầm nghĩ mình nên chấm dứt cái trò nô lệ quái đản này nếu không muốn mất em…

Bình luận

Để lại bình luận