Chương 8

Tay nàng đút tới đâu, nàng cảm nhận được sự mềm mại và chuyển động của âm đạo mình đến đấy. Nàng hiểu vì sao mà Kiên lại sung sướng khi dập vào lồn mình đến xuất tinh vẫn không muốn rút ra.

Trang từ từ thọc ra vào nhẹ nhàng. Nàng sướng đê mê khó tả. Tuy không sướng bằng khi cặc của Kiên nắc vào nhưng đây cũng có thể gọi là niềm an ủi.

Trang như đánh mất chính mình. Tay nàng vừa thọc vừa móc một cách điên cuồng mồm nàng liên tục gọi tên Kiên trong những tiếng rên.

“Ưmmmm… Kiên ơi… đến đây và địt em được không… Aa~~… em nhớ anh… ưmmm… nhớ cái dương vật to cứng ấy… Kiên ơi bắn tinh vào âm đạo của em như lần ấy đi…”

Dường như Trang chả còn bận tâm việc Kiên là chồng của bạn mình nữa. Điều Trang muốn bây giờ là được cái dương vật cứng cáp của Kiên dập thật mãnh liệt vào lồn mình.

Nàng sắp lên đỉnh rồi. Trang thọc thật nhanh vào cái lỗ âm đạo. Tay bóp chặt vú. Miệng không ngừng gọi tên Kiên rồi giật nảy người rút tay ra bắn nước lên đỉnh. Nàng đưa tay vào miệng mút chùn chụt thở hổn hển trong bồn tắm.

Còn ở phía Kiên.

Kiên ngày đêm nhớ về Trang. Anh an tâm một điều rằng Trang sẽ không nói cho Hạnh biết. Vì Kiên hiểu tính của bạn vợ mình. Nếu cô ấy muốn vạch mặt thì đã vạch từ lâu.

Chợt đang suy tư thì Hạnh đưa màn hình điện thoại trước mắt Kiên.

“Cái áo của SGDD của con Trang sao giống cái áo của anh mặc lúc mới công tác về vào viện gặp em vậy.”

Kiên nhìn vào màn hình mặt tái mét, nhưng vẫn cố bình tĩnh nói.

“Giống thật ha. Trùng hợp vậy. Hỏi ổng mua áo đâu vậy hahahah.”

Kiên cố cười nói như một sự trùng hợp lạ kỳ.

Hạnh bắt đầu sinh nghi.

“Lúc trước là cấu hình giống. Bây giờ là áo giống. Chả nhẽ…”

“Này em đừng có suy nghĩ hồ đồ.” Kiên tỏ thái độ giận dữ quát Hạnh.

Hạnh hơi rén đơ người ra im lặng.

Tối đó Trang nhắn tin cho Hạnh. Một pha cứu thua hoàn hảo.

* Ê buồn quá, anh ấy đi Mỹ rồi. Tao vừa đi tiễn về.*

Trang bịa chuyện để coi như trả nghĩa những ngày qua.

* Tiếc thế, thế ổng có cho mày tiền không.*

* Có chứ tao nhận từ lúc mới gặp rồi.*

* À thế cũng tốt. À mày ông chồng tao có cái áo y hệt ông DD của mày.*

* Thế á sao hay vậy.* Trang làm bộ ngạc nhiên.

Thấy thái độ của chồng và bạn thân như này, một người nhẹ dạ như Hạnh lại bỏ đi những sự nghi ngờ.

* Chiều nay qua nhà tao ăn cơm. Mấy bữa nay nằm một chỗ mệt mỏi quá mày ạ*

Trang hơi do dự nhưng bạn mình mời gọi nhiệt tình nên cô cũng đồng ý.

Chiều ấy một buổi tiệc thịnh soạn được bày ra. Kiên thì đang nướng thịt ngoài sân.

Trang bước vào chạm mặt Kiên. Hai người đứng hình nhìn nhau.

Trang ngoảnh mặt đi bước vào nhà. Kiên nướng thịt mà trong lòng nặng nề khó tả.

Trang vào trong phụ giúp Hạnh dọn chén đũa. Hạnh thì thấy bạn đến nên vào tắm rửa sạch sẽ.

Từ ngoài cửa Kiên trên tay bê đĩa thịt nướng bước vào. Anh đặt xuống bàn rồi kéo tay Trang ra ngoài mé hông nhà nói chuyện.

“Trang à Kiên xin lỗi!”

Mặt Kiên tỏ ra tội nghiệp.

“Kiên đừng nghĩ nhiều. Trang quên rồi. Mình cho qua đi.”

Nói xong Trang định bước vào trong thì Kiên kéo Trang lại ôm vào lòng.

“Trang biết Kiên nhớ Trang lắm không?”

“Buông tôi ra. Tôi là bạn vợ Kiên đấy.”

Nghe thế Kiên đành buông ra rồi cả hai vào trong, đúng lúc Hạnh cũng vừa bước ra.

Buổi cơm nhà chỉ có ba người. Hạnh và Trang thì cười cười nói nói chỉ có Kiên là im lặng não nề.

Ăn uống no say cũng đã trễ nên Trang ra về. Kiên đưa Hạnh lên phòng nghỉ rồi bước xuống định xem tivi. Thì Trang chạy vào.

“Sao thế Trang.”

“Tôi quên điện thoại, không biết để đâu nữa.”

Kiếm hoài không thấy nên là Kiên đành lấy điện thoại gọi cho Trang bằng cái sim bí mật dành riêng để liên lạc với Trang lúc trước.

Chuông điện thoại reo lên ở dưới bếp. Kiên đi xuống cầm điện thoại Trang lên thì thấy lưu tên danh bạ là “My love”.

Bình luận

Để lại bình luận