Chương 8

Bà nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Naruto, từ từ dẫn dắt nó đặt lên vùng bụng phẳng lì của mình, ngay nơi lớp áo sơ mi đang hé mở. “Ngươi có cảm thấy nó không? Sự ấm áp mà đôi bàn tay tự xử không bao giờ mang lại được.”

Naruto cảm thấy đầu óc mình nổ tung. Lòng bàn tay cậu chạm vào làn da mịn màng, nóng hổi của Tsunade. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp này khiến mọi dây thần kinh của cậu căng lên như dây đàn. Cậu cảm nhận được sự mềm mại của eo bà, và cả nhịp đập của một dục vọng đang trỗi dậy từ phía đối diện.

“Sư phụ… ngài say rồi,” Naruto nói, giọng khàn đặc, đầy sự đấu tranh.

“Ta say rượu, nhưng ta tỉnh táo về cảm giác,” Tsunade cười khẩy, đôi mắt bà trợn ngược nhẹ trong một khoảnh khắc của sự hưng phấn tột độ khi thấy biểu cảm đau khổ vì kìm nén của Naruto. Bà không dừng lại ở đó, bà di chuyển bàn tay Naruto lên cao hơn, hướng về phía đôi gò bồng đảo đang phập phồng sau lớp áo lưới.

“Nhìn ta này, Naruto. Ngươi thấy gì? Một Hokage già nua, hay một người phụ nữ đang muốn dạy cho ngươi bài học quan trọng nhất cuộc đời?”

Bà áp sát cơ thể mình vào lồng ngực Naruto, đôi chân dài quấn lấy eo cậu, tạo nên một sự va chạm nảy lửa. Sự dâm mỹ kín đáo của Tsunade bùng nổ, bà không cần những lời nói thô tục, chỉ cần ánh mắt mất tiêu cự vì khoái cảm ngầm và những cái chạm đầy kỹ thuật là đủ để biến Naruto thành một kẻ nô lệ cho dục vọng của bà.

“Ngươi vẫn còn nguyên vẹn…” Bà lặp lại, hơi thở dồn dập. “Để xem… ta sẽ giữ được sự ‘nguyên vẹn’ đó của ngươi trong bao lâu nữa, trước khi ta xé nát nó bằng chính đôi tay này.”

Đêm tháng Ba ấy, những cánh hoa anh đào dường như cũng thẹn thùng khép lại trước cảnh tượng bên trong văn phòng Hokage. Naruto bị cuốn vào vòng xoáy của rượu và những câu chuyện quá khứ, nhưng quan trọng hơn, cậu bị cuốn vào mê hồn trận của Tsunade – người phụ nữ không chỉ nắm giữ vận mệnh của làng Lá, mà còn đang nắm giữ cả linh hồn và thể xác đang rực cháy vì khát khao của cậu. Sự “service” của bà đêm nay chính là mồi lửa cuối cùng, đốt cháy mọi rào cản đạo đức, hứa hẹn một cuộc chiến mới trên giường chiếu mà ở đó, Naruto sẽ không bao giờ muốn chiến thắng.

Cuối tháng Ba, đầu tháng Tư, tiết trời Konoha bắt đầu chuyển mình sang những ngày nóng ẩm đầu hạ. Buổi huấn luyện hôm nay tại sân tập số 7 diễn ra với cường độ khủng khiếp hơn thường lệ. Tsunade không chỉ dùng nhẫn thuật y thuật để tăng cường thể chất cho Naruto, mà còn trực tiếp dùng thể thuật Sannin để dồn ép cậu vào chân tường.

Khi buổi tập kết thúc, mặt trời đã lặn hẳn sau dãy núi Hokage, để lại một bầu trời màu tím thẫm đặc quánh. Naruto đổ gục xuống bãi cỏ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mồ hôi tuôn ra như suối, làm chiếc áo phông đen dính chặt vào từng khối cơ bắp rắn rỏi, phác họa rõ nét bờ vai rộng và những múi bụng săn chắc. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một lò than đang rực cháy, không chỉ vì vận động, mà vì luồng chakra nóng bỏng của Tsunade vẫn còn dư âm đâu đó trong huyết quản.

“Vẫn còn kém lắm, Naruto. Ngươi để lộ quá nhiều sơ hở khi hơi thở bị rối loạn.”

Giọng nói của Tsunade vang lên trên đỉnh đầu. Bà đứng đó, bóng dáng cao lớn và đầy quyền uy che khuất tầm nhìn của cậu. Tsunade cũng không khá hơn là bao; bộ đồ tập của bà ướt đẫm mồ hôi, lớp vải mỏng manh bám lấy làn da trắng ngần, làm lộ ra đường cong nghẹt thở của đôi gò bồng đảo đang nhấp nhô theo nhịp thở. Một vài sợi tóc vàng óng bết lại trên đôi gò má ửng hồng vì nhiệt lượng, khiến bà không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà toát lên một sự dâm mỹ đầy hoang dại.

Bà ném một chiếc khăn khô vào mặt Naruto. “Lau đi. Đừng để mồ hôi thấm vào phổi.”

Naruto lồm cồm ngồi dậy, vớ lấy chiếc khăn. Cậu vô thức đưa tay định lột phăng chiếc áo ướt nhẹp ra, nhưng rồi khựng lại. Ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt nâu thâm trầm của Tsunade. Bà không hề có ý định quay đi hay giữ khoảng cách. Ngược lại, bà tiến tới, đứng ngay sát cạnh cậu, đôi chân dài miên man chỉ cách tay cậu vài centimet.

Bình luận

Để lại bình luận