Chương 8

Trên gương mặt xinh đẹp bất chấp tuổi tác của nàng, đôi mắt long lanh sau cặp kính rưng rưng ngấn lệ.

Không phải lần đầu, Như Hương đã biết, đã mặc kệ, nàng chỉ khóc cho bản thân mình, khóc cho chuỗi năm tháng mà nàng xinh đẹp nhất, hấp dẫn nhất, khát khao nhất, đã trôi qua vô ích.

Nàng đau nhưng vì con nên không nỡ ly dị, nàng hận nhưng vì con nên không nỡ trả thù.

Chính lúc này, trong lòng Như Hương sinh ra một quyết tâm.

Nếu chồng đã nhiều lần làm chuyện có lỗi với nàng, thì nàng đến với con cũng là một cách để báo thù. Biết là sai trái, nhưng sự sai trái này có thể giúp con trưởng thành và khiến mẹ con nàng vui vẻ hạnh phúc.

Từ sau đêm đó, Như Hương khi đến trường vẫn là một cô giáo đoan trang, hiền thục trong lòng biết bao học sinh và giáo viên của trường. Nhưng khi nàng ở nhà, những bộ đồ mặc nhà đơn giản bình thường đều bị cất đi, nhường chỗ cho những trang phục váy đầm hở hang gợi cảm.

Thằng Cương ngây thơ không biết mình đã trở thành con mồi trong cuộc chơi săn trai của mẹ nó, nó chỉ nghĩ những bộ đồ kia đã cũ nên mẹ mới thay đồ mới và phong cách mới.

Cũng từ đây, Cương thường xuyên được mẹ nửa cố ý nửa vô tình chiêu đãi những khung cảnh nóng mắt.

Không ít lần Cương lén liếc hai bầu ngực no tròn dưới lớp vải hở hang của mẹ, nhất là khi nàng di chuyển khiến hai quả đào này đong đưa đầy dụ dỗ.

Biết con lén nhìn mình, Như Hương cố tình làm hành động rơi đồ trước mặt con rồi khom người xuống nhặt, khi đó cảnh tượng hai bầu ngực to tròn trĩu nặng bị trọng lực hút xuống lộ rõ trước mắt con. Sau đó nàng đứng dậy quay đi, gương mặt nóng bừng vì xấu hổ và kích thích.

Ngoài ngực thì mông và đùi cũng là những điểm ngắm yêu thích của Cương, có không ít lần nó còn thoáng thấy quần lót của nàng khi nàng khom lưng đư mông về phía nó. Những lúc như vậy, thằng con thầm cảm thấy may mắn và tranh thủ tận hưởng mà không hề biết nó đang dần rơi vào cái bẫy tình do chính mẹ đặt ra.

Càng khiêu khích thì khao khát dục vọng của cả mẹ lẫn con càng tăng lên. Nhưng dù Như Hương có lộ hàng nhiều như thế nào thì Cương vẫn chỉ dám nhìn lén và ước ao.

Một đêm nọ, Như Hương sang gõ cửa phòng con trai, trên tay nàng là một chiếc quần lót, trên quần lót có một vết ẩm.

Nhìn thấy chiếc quần lót trên tay mẹ, Cương sợ điếng người, đây chính là chiếc quần lót chờ giặt của mẹ mà nó vừa dùng để thủ dâm.

Với vẻ mặt nghiêm khắc của một giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, Như Hương khiến con trai chỉ có thể cúi đầu không dám lên tiếng.

Bằng giọng vừa trang nghiêm vừa hiền hòa, nàng nói: “Ở tuổi của con thì chuyện giải tỏa sinh lý là rất bình thường, nhưng con không nên dùng quần áo của mẹ.”

Cương vẫn cúi đầu, nó biết không thể ngụy biện gì nên thành thật nhận lỗi: “Xin lỗi mẹ, con hứa sẽ không làm như vậy nữa.”

Tỏ ra còn chưa bớt giận, Như Hương bước đến bàn máy tính của con và mở phần mềm kiểm soát máy tính của con lên để kiểm tra những gì con tìm và xem trên máy.

Trước đây Cương không hề biết rằng khi đồng ý lắp máy tính vào phòng riêng cho con, Như Hương đã cài vào phần mềm kiểm soát máy tính để đề phòng con lén tìm đến những trang web độc hại. Loại phần mềm này hiện nay có rất nhiều và cài đặt sử dụng cũng hết sức đơn giản đối với một giáo viên như Hương.

Kết quả hiện ra khiến Hương dù dự tính trước nhưng vẫn sững sờ.

“Phim sex loạn luân mẹ con, mẹ con làm tình, truyện người lớn mẹ con, hentai mẹ con, vì sao loạn luân mẹ con là sai, cho mẹ uống thuốc kích dục…”

Rất nhiều từ khóa tìm kiếm về loạn luân mẹ con. Đặc biệt là những từ khóa “cho mẹ uống thuốc kích dục”, “vì sao shopee không bán thuốc kích dục”, “thuốc kích dục có gây bệnh cho người uống không” khiến Như Hương vừa giận vừa buồn cười. Đứa con trai ngây thơ của nàng đã bị nàng cám dỗ đến mức quẫn trí làm liều.

Thằng Cương thì đứng đó sợ hãi, nó biết mẹ nó ngày thường dịu hiền nhưng khi cần sẽ rất nghiêm khắc.

Bằng vẻ mặt tỏ ra giận dữ, Như Hương nhìn con và hỏi: “Con nghĩ gì mà làm những chuyện như vậy hả Cương?”

Cương im lặng, nó không biết nói gì lúc này.

Như Hương tiếp tục nói: “Mẹ biết ở tuổi của con sẽ có nhiều điều muốn biết, nhưng con phải biết cái gì là đúng, cái gì là sai chứ?”

Để diễn cho tròn vai một người mẹ nghiêm khắc đang giận dữ, Như Hương nói giọng lạnh lùng: “Từ nay máy tính của con sẽ bị ngắt mạng, điện thoại thông minh của con mẹ cũng tịch thu, chỉ được dùng lại điện thoại cũ để nghe gọi thôi. Nếu cần lên mạng với mục đích chính đáng thì mẹ sẽ cho con dùng máy tính của mẹ.”

Nói xong nàng bước ra khỏi phòng, để lại thằng Cương đứng thẫn thờ.

Tội nghiệp thằng bé ngây thơ không hề biết tất cả chỉ là cơn giận giả vờ để hướng đến mục tiêu sâu xa hơn của mẹ nó.

Bình luận

Để lại bình luận