Chương 8

Tiếng rên rỉ dâm đãng như phát điên, xen lẫn cả tiếng khóc nức nở khàn khàn. Khoái cảm cuồng dã như sóng thần dữ dội ập đến, nhấn chìm cơ thể đói khát của bà trong nháy mắt.
Nguyễn Văn Hùng gào lên: “Con đĩ già! Cái lồn của bà, cặc to của tôi sẽ địt nát nó!”
Nói rồi, vòng eo rắn chắc lại phát lực, như lắp động cơ, điên cuồng dập cặc. Bà Phạm Thị Hoa chỉ cảm thấy con cặc to như một tia chớp, ra vào cái lồn trơn trượt của mình. Cú húc mạnh mẽ làm cơ thể bà rung lên không ngớt. Hai bầu vú to như sóng biển, nảy lên dữ dội trước ngực, dâm thủy bị địt văng tung tóe. Bà sướng đến chết đi sống lại.
“A… Ân a… Nhóc Hùng… Cháu mạnh quá… A… Địt chết bà ngoại rồi… Không được… Cặc to lợi hại quá… A… Sắp bay lên trời… Sắp… Sắp ra…!”
Dưới hạ bộ là khoái cảm vô tận, bên tai là tiếng rên rỉ dâm đãng của bà ngoại. Nguyễn Văn Hùng càng lúc càng hưng phấn, cuồng loạn địt cái lồn chật khít, mất hồn của bà. Cảnh tượng mà cậu đã tưởng tượng vô số lần, giờ đây chân thực như một giấc mơ. Khoái cảm cấm kỵ theo từng cú thúc mà tăng vọt, nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm của sự bùng nổ!
Một cơn tê dại không thể kìm nén ập đến sống lưng. Nguyễn Văn Hùng hưng phấn run rẩy toàn thân, lại tăng tốc độ dập cặc, gào lên: “Bà ngoại… Tôi… Tôi cũng sắp ra… Muốn bắn… Muốn bắn vào lồn bà!”
“Không… Không được bắn vào trong… Nhóc Hùng… Mau rút ra… Rút ra mau…!”
Bà Phạm Thị Hoa cũng sắp lên đỉnh. Cảm nhận được con cặc trong lồn mình ngày càng cứng hơn, chút lý trí còn sót lại mách bảo bà không thể để cháu ngoại cứ thế bắn vào trong. Nhưng Nguyễn Văn Hùng nghe vậy lại càng thêm kích thích. Cậu thúc cặc càng nhanh, dục vọng mãnh liệt tấn công thần kinh như muốn làm nổ tung cơ thể cậu!
Cậu muốn bắn vào trong! Muốn rót đầy cái lồn của bà ngoại! Muốn phun thứ tinh dịch loạn luân của mình vào tận tử cung dâm đãng của bà!
“Bạch! Bạch! Bạch!”
Tiếng da thịt va chạm dữ dội như pháo nổ. Nguyễn Văn Hùng như phát điên, bám chặt cặp mông bọc tất, liều mạng thúc tới. Con cặc như đạn pháo lao vun vút trong lồn bà, rồi bất ngờ húc mạnh một cú vào nơi sâu nhất, dùng cái đầu cặc đã căng phồng đến cực điểm, ghim chặt vào tử cung nóng hổi.
“Bà ngoại! Tôi muốn rót đầy bà! Bắn nát cái lồn dâm của bà!”
“Không… Đừng mà!”
“A a!!”
Lời còn chưa dứt, bà Phạm Thị Hoa đã hét lên một lần nữa. Con cặc thô bạo kia đã đẩy tung cánh cửa tử cung đang co thắt của bà, kịch liệt giật nảy lên, phun ra từng luồng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng!
Bà Phạm Thị Hoa ngửa đầu ra sau, không tự chủ được mà run rẩy. Gương mặt bà lộ rõ vẻ đê mê, sướng đến chết đi sống lại. Tinh dịch nóng hổi như những viên đạn, bắn mạnh vào thành tử cung mẫn cảm. Mỗi một cú bắn đầy uy lực đều mang lại cảm giác khoái cảm điên cuồng không thể diễn tả. Giờ khắc này, bà cảm thấy linh hồn mình như bay vút ra ngoài, phiêu diêu trong cõi hư vô!
Quá… Quá con mẹ nó sướng!
Nguyễn Văn Hùng run rẩy dữ dội, cho đến khi dòng tinh cuối cùng được bắn hết, cậu mới thỏa mãn rút con cặc ra.
Nhìn xuống, cái lồn ướt át của bà ngoại đã bị cậu địt cho sưng đỏ, phồng rộp. Tinh dịch trắng đục từ bên trong ồ ạt tuôn ra, chảy dọc theo khe mông mềm mại như một dòng suối nhỏ, rớt xuống sàn nhà. Không khí lập tức tràn ngập một mùi tanh nồng đậm.
“Chúng… chúng ta… Ô… ô ô…”
Khi cơn khoái cảm qua đi, bà Phạm Thị Hoa tỉnh táo lại, ngây người ra một lúc. Sau đó, bà “oa” một tiếng, bật khóc nức nở. Nỗi sợ hãi về loạn luân và sự xấu hổ tột độ đan xen vào nhau, hóa thành những giọt nước mắt óng ánh tuôn rơi.
“Bà ngoại, là bà quyến rũ tôi trước đấy nhé, không liên quan đến tôi…” Nhìn bà ngoại khóc nấc lên, Nguyễn Văn Hùng không hề cảm thấy hưng phấn nữa. Bây giờ bà ngoại đã là miếng thịt mỡ trong miệng cậu, cậu còn sợ gì nữa?
“Nhóc Hùng… Chúng ta… chúng ta đã làm chuyện sai trái! Ô ô… Là lỗi của bà ngoại…” Bà Phạm Thị Hoa nước mắt như mưa, khóc không thành tiếng, lòng rối như tơ vò. Bà không thể nhớ nổi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, chỉ nhớ rằng chính mình đã không biết liêm sỉ mà câu dẫn cháu ngoại, làm ra chuyện loạn luân động trời này!
Nguyễn Văn Hùng dịu dàng vỗ vai bà, nhẹ giọng an ủi: “Thôi nào, bà ngoại đừng khóc nữa. Nhóc Hùng thấy mà đau lòng. Vừa nãy bà không sướng lắm sao? Chỉ cần chúng ta không nói ra thì ai mà biết được?”
________________

Bình luận

Để lại bình luận