Chương 8

: Mồi Câu Dục Vọng
Một trăm ngàn điểm cho [Mù Tín]… Phùng Dực lắc đầu. Quá lãng phí.
Hắn không bao giờ chi tiền cho những nhánh phụ trợ đắt đỏ như vậy. Đó là cái bẫy của hệ thống, cái bẫy dành cho những kẻ não ngắn, lắm tiền. Tại sao phải tốn điểm cho một nô lệ, khi hắn có thể dùng số điểm đó để nâng cấp kỹ năng thiên phú của chính mình?
Thiên phú [Ngôn Linh] (Lời Nói Quyền Năng) của hắn, sau khi có được nô lệ đầu tiên (vợ hắn), đã được mở khóa. Nếu hắn nâng cấp [Ngôn Linh], lời nói của hắn sẽ có sức nặng với tất cả mọi người, kể cả Lâm Thuần Cạn, chứ không chỉ riêng gì Trần Hiểu Khuynh. Đó mới là khoản đầu tư thông thái.
Hắn quay lại xem xét [Nghe Khát Vọng]. Đây không chỉ là một cái còng, nó còn là một món mồi câu, một công cụ thăm dò hoàn hảo.
Nó cho phép hắn “nhìn” thấy được Trần Hiểu Khuynh thèm nghe về chủ đề gì nhất.
Hắn lướt qua danh sách:
* [Khát vọng nghe về Âm nhạc cổ điển]: 10 điểm.
* [Khát vọng nghe về Triết học]: 50 điểm.
* [Khát vọng nghe về Tin tức chính trị]: 500 điểm.
* [Khát vọng nghe về Lời mắng chửi, lăng mạ]: 5000 điểm.
* [Khát vọng nghe về Chuyện tục tĩu, dâm đãng]: 200 điểm.
Phùng Dực khựng lại ở dòng cuối cùng. 200 điểm? Chỉ 200 điểm?
Hắn bật cười thành tiếng. Trần Hiểu Khuynh giật mình quay lại: “Anh cười gì vậy?”
“À, tôi chỉ thấy căn bếp này thiết kế thật thông minh.” Hắn nhanh chóng che giấu.
Nhưng trong lòng hắn đang gào thét. Một vũ công ballet thanh cao, trí thức, kiêu ngạo… lại có ham muốn thầm kín là được nghe kể chuyện dâm đãng! Con số 200 điểm này nói lên tất cả. Nó rẻ bất thường. Nó có nghĩa là sâu thẳm bên trong, cô ta thực sự thèm khát nó. Lớp vỏ bọc thanh cao kia chỉ là giả tạo.
Hắn có thể dùng 200 điểm ma âm, sau đó ngồi xuống, ghé vào tai cô ta, dùng cái giọng từ tính của mình để kể những câu chuyện tiếu lâm dâm dục nhất. Và hắn sẽ thấy thanh “độ ăn mòn” của cô ta tăng vọt như tên lửa.
Thật là một phát hiện thú vị. [Nghe Khát Vọng] chính là chiếc chìa khóa vạn năng để mở cửa tâm hồn của bất cứ ai, lôi ra những ham muốn bệnh hoạn nhất của họ.
Nhưng, cũng chính nó là cơn ác mộng của hắn.
Đây chính là lằn ranh. Cấp 1, [Âm Văn Quấn Quanh], chỉ là khiến con mồi “thích” giọng nói của hắn. Nhưng một khi đã lên cấp 2, [Nghe Khát Vọng], cơn nghiện bắt đầu.
Phùng Dực rùng mình. Hắn không thể quên được những kẻ đã từng bị hắn đẩy lên cấp 2, cấp 3. Hắn đã phải đổi số điện thoại ba lần.
Bọn họ không chỉ gọi điện. Bọn họ rình rập hắn. Bọn họ đứng dưới mưa trước cửa nhà hắn hàng giờ. Bọn họ gửi cho hắn… những tấm ảnh bệnh hoạn, những đoạn ghi âm tiếng rên rỉ của họ, cầu xin hắn hãy nói chuyện với họ. Một đám đàn bà điên cuồng, tuyệt vọng vì “vật vã” giọng nói của hắn.
Hắn đã phải rất vất vả mới “cắt” được cơn nghiện của bọn họ, bằng cách hoàn toàn phớt lờ, để mặc họ đau khổ cho đến khi mỏ neo tự động suy yếu.
Đó là lý do hắn thà bị Lâm Thuần Cạn mắng mỏ, chửi rủa là bất tài, chứ nhất quyết không đẩy bất kỳ nô lệ nào lên cấp 2. Hắn thà bị một mụ sếp “Ma Nhãn” đày đọa, còn hơn bị một bầy “Âm Nô” cuồng dại quấy rầy cuộc sống.
Nhưng hôm nay, vì sự an nguy của mình, hắn đã phá lệ. Trần Hiểu Khuynh đã là nô lệ cấp 2.3.
Chà, lại thêm một kẻ phiền phức sắp tới rồi. Hắn thở dài.

Bình luận

Để lại bình luận