Chương 8

Chưa đợi tôi nói hết, ba đã ngồi thẳng dậy hỏi dồn: “Nghiêm trọng không? Có phải bệnh cũ tái phát không? Bác sĩ nói sao?”

Cha nghe xong mới thở phào, nhưng lập tức lại trừng mắt: “Đừng có qua mặt ba! Nếu không có vụ gì sao con lại thành ra vầy? Nói thiệt đi! Còn dám lấp liếm là ba cho con ‘đo ván’ ngay á!”

Tôi biết thừa thân thủ của ba. Ổng nói đánh là đánh thiệt, xài đòn cầm nã là tôi chỉ có nước kêu trời. Nhưng vụ này làm sao nói ra được?! Chẳng lẽ bảo con dạo này hết hứng thú với vợ rồi, chỉ muốn coi cổ làm tình với trai đen thôi hả? Nói vậy chắc giỗ đầu tôi sớm luôn quá.

Tôi vội mở lời: “Ba, con hỏi ba một câu nha ”

Cha thấy tôi chịu nói thì phất tay. Tôi giả bộ do dự, rồi ghé sát tai ba hỏi nhỏ: “Ba, hồi ba bằng tuổi con, chuyện ‘ấy’ của ba sao rồi?”

Ba nghe xong thì đứng hình mất mấy giây. Ông nhìn kỹ sắc mặt tôi, rồi liếc xuống phía dưới một cái, hỏi ngược lại: “Con… con không được nữa hả? Phát hiện hồi nào? Khám chưa?”

Tôi giả bộ nản chí: “Chính là lúc biết bị sỏi thận thì phát hiện ra luôn ba. Bác sĩ bảo không có bệnh gì, nhưng cứ tới lúc ‘lâm trận’ là nó không nghe lời ”

Ba nhất thời không biết nói gì, ổng nhìn tôi hơi sượng: “Sao không nói sớm với ba! Cứ nhịn vầy sao mà khỏi?! Chiều nay sắp xếp công việc đi, theo ba đi gặp bác sĩ xịn ”

Tôi đời nào dám đi: “Ba ơi, vụ nhỏ thôi mà, bác sĩ bảo có lẽ do sỏi thận. Con khám đủ chỗ rồi, bình thường hết à. Đi chỗ khác cũng vậy thôi. Con không muốn đi, quê chết đi được, ba nhờ người quen là con không đi đâu ”

Ba uống mấy chén trà, trầm tư hồi lâu: “Nhưng không thể để vầy mãi được. Con chắc chắn bệnh viện con khám không có vấn đề gì chứ?”

Tôi biết mục đích đã đạt được, ba tin sái cổ là tôi bị “yếu” rồi.

Tôi bảo: “Ba, vụ này con biết mà. Khám mấy chỗ đều ra kết quả body không sao, nhưng thực tế lại tạch. Bác sĩ bảo chắc do tâm lý. Con đang định tìm thầy lang Đông y xịn coi sao ”

Ba bảo: “Tuổi con chắc không sao đâu. Nhưng có khi do vụ sỏi thận làm con hù dọa mình không? Cứ nghĩ thận có biến rồi tự mình dọa mình?”

Tôi mừng thầm: “Ba nói thế con mới thấy có khi đúng thiệt. Lúc biết thận không ổn, con lo mất mấy ngày ”

Ba lườm tôi một cái: “Lớn đầu rồi mà nhát ! Thế nào là đàn ông? Hông phải có hai lạng thịt ở dưới là thành đàn ông đâu nha! Vụ này con đừng nghĩ ngợi nữa, để hai ngày tới ba tính cách cho ”

Tôi giật mình: “Ba, con không đi bệnh viện người quen ba đâu á! Quê lắm! Con nghĩ để thời gian nữa tự nhiên nó khỏi thôi ”

Ba trừng mắt: “Đợi cái gì mà đợi! Con không cần quản, cứ nghe ba sắp xếp. Dạo này con điều chỉnh lại tâm thái đi, công việc gác lại chút cũng được, nhưng đừng giấu Thuý Diễm nữa. Phụ nữ mới sinh xong nhạy cảm lắm, cháu nội ba lấy gì mà bú?!”

Ba dặn thêm: “Vụ này với vợ mình không có gì phải ngại. Nói ra cổ lo thì lo thiệt, nhưng không có nghĩ bậy. Hông nói mới làm cổ stress thêm ”

Hai ngày sau, ba gọi tôi tới phố cổ gặp một ông thầy lang. Ông này bắt mạch xong cũng chẳng phán được gì cụ thể, vốn dĩ tôi khỏe re mà! Mấy ngày sau, ba lại gọi tôi tới gặp bác sĩ tâm lý. Vị này lợi hại thiệt, phân tích ra được có lẽ tiềm thức tôi có vấn đề. Hên là ổng không có thôi miên để tôi khai hết mấy cái “biến thái” trong đầu ra.

Ba bắt đầu lùng sục đủ mọi thứ bổ cho tôi. Nhà bắt đầu xuất hiện đủ loại rượu thuốc, menu kỳ quái. Diễm cực kỳ hưởng ứng mấy vụ ba làm. Hình như hai người họ còn lén lút trao đổi với nhau nữa, thỉnh thoảng ba tới nhà, hai người lại tranh thủ lúc tôi không để ý để thì thầm to nhỏ.

Tôi cũng khổ tâm dữ lắm, không có bệnh mà bị ép tẩm bổ làm body nóng hừng hực phát điên. Có mấy đêm tôi phải tranh thủ lúc tắm để “tự xử”. Nhưng rắc rối là lúc đó trong đầu tôi chỉ hiện lên cảnh Diễm làm chuyện đó với trai lạ. Và cảm giác thì phê không lời nào tả được. Còn với vợ, tôi lại càng không muốn chạm vô, sợ làm cái cảm giác kích thích kia bay mất tiêu.

Tôi biết mình bị cái chứng “vợ dâm” thiệt rồi. Bất giác tôi hiểu vì sao hồi xưa thấy bồ cũ ngoại tình tôi lại hưng phấn tới vậy. Tôi bắt đầu search mấy vụ cuckold, đổi vợ (swinging) trên mạng. Càng đọc càng thấy phê, càng thấy “vã” hơn. Tụi tôi đã gần một năm không làm chuyện đó. Diễm bắt đầu thay đổi tâm tính, hay nổi quạu vô cớ làm tôi áy náy dữ lắm.

Cuối cùng, tụi tôi cãi nhau một trận banh nhà. Cổ thốt ra câu mình chẳng khác gì đang “ở góa khi chồng còn sống”. Câu đó làm tôi bùng nổ, hổ thẹn hóa thành giận dữ. Tôi quát cổ một trận lôi đình rồi bỏ đi hai ngày liền, ngủ luôn ở công ty.

Bình luận

Để lại bình luận