Chương 8

: Đêm Tội Lỗi Cùng Những Đứa Trẻ Hư
“Hừ, cái thằng nhóc ranh ma đó, chắc lại chạy đi đâu quậy phá rồi.” Mori Kogoro vừa càu nhàu vừa bật nắp lon bia, ngửa cổ tu một hơi hết nửa lon, rồi ợ lên một tiếng rõ to đầy thô lỗ.
Nhìn ông bố say xỉn chẳng trông cậy được gì, Ran thở dài ngao ngán. Cô quyết định tự mình gọi điện báo cảnh sát. Nhưng chưa kịp bấm số, điện thoại bàn bỗng reo vang. “A lô, văn phòng thám tử Mori xin nghe… Dạ? Thanh tra Megure ạ? Cái gì? Conan đang ở đồn cảnh sát sao?!”
Ran tức tốc chạy đến đồn cảnh sát. Tại đây, cô mới biết được toàn bộ câu chuyện. Hóa ra sáng nay, sau khi rời nhà tiến sĩ, Conan đụng độ nhóm bạn Ayumi. Cả nhóm tò mò đi theo một tấm bản đồ kho báu nhặt được, dẫn đến một cuộc phiêu lưu truy tìm những đồng tiền vàng bị đánh cắp bởi một băng cướp nguy hiểm. Cuối cùng, nhờ sự nhanh trí của Conan, băng cướp đã bị tóm gọn, và lũ trẻ trở thành những người hùng nhí được cảnh sát tuyên dương.
“Các em giỏi thật đấy,” Ran mỉm cười khen ngợi khi đưa cả nhóm về văn phòng. “Đương nhiên rồi ạ!” Genta và Mitsuhiko tranh nhau kể công. Nhưng Ayumi lập tức chen vào, gạt hai cậu bạn ra rìa: “Đừng có nói phét nữa, công lớn nhất là của Conan mà. Đúng không Conan?” Conan chỉ biết cười trừ gãi đầu. Nhưng ngay sau đó, một màn “kịch hay” đã diễn ra khiến cậu thám tử teo nhỏ phải toát mồ hôi hột.
“Chụt!” Ayumi bất ngờ hôn chụt vào má Conan, rồi ôm chặt lấy tay cậu bé, tuyên bố chủ quyền. “Chà chà, Conan khá nha, có bạn gái xinh xắn thế này cơ mà,” Ran trêu chọc, hoàn toàn không nhận ra “sát khí” đang bùng lên từ hai cậu nhóc còn lại. “Đáng ghét thật, Conan!” Genta và Mitsuhiko nhìn Conan với ánh mắt rực lửa ghen tuông. Bọn họ đã chơi với Ayumi bao lâu nay, thậm chí còn là “bạn giường” thân thiết, vậy mà Conan mới đến đã cướp mất trái tim của cô bé. Nếu ánh mắt có thể giết người, Conan chắc đã bị đâm thủng trăm ngàn lỗ.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ say (hoặc tưởng là vậy). “Vo ve… vo ve…” Genta và Mitsuhiko rón rén tiếp cận giường của Ran. Genta nhẹ nhàng tách hai chân của bà chị xinh đẹp ra, nín thở vì sợ làm cô thức giấc. Nhưng hắn đâu biết, Ran thực ra vẫn luôn tỉnh táo, tim đập thình thịch chờ đợi điều sắp xảy ra. Mitsuhiko thì cảnh giác nhìn quanh, làm nhiệm vụ cảnh giới.
Genta nuốt nước miếng, run run đẩy nhẹ chiếc quần lót của Ran sang một bên. Đập vào mắt cậu nhóc là tiểu huyệt phấn nộn đang rỉ nước ướt át. Không kìm được lòng, Genta cúi xuống, lè lưỡi liếm nhẹ một cái. “Ưm…” Ran khẽ rên lên một tiếng nhỏ, cơ thể vặn vẹo. Genta cứng đờ người, tưởng bị phát hiện. Nhưng thấy Ran nằm im trở lại, hắn thở phào định tiếp tục. Bất ngờ thay, đôi chân thon dài của Ran đột ngột kẹp chặt lại, khóa chặt đầu Genta vào giữa đùi mình, khiến cậu nhóc không thể nhúc nhích! Mitsuhiko đứng bên cạnh sợ đến run rẩy khi thấy Ran từ từ mở mắt, nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt đầy mê hoặc.
… Ít phút sau, tại một con hẻm vắng người. Ran dừng lại, quay người nhìn hai cậu nhóc đang cúi gằm mặt đi theo mình. Cô mỉm cười, một nụ cười của thiên thần sa ngã. “Hai đứa, cởi quần ra nào.”
“Chậm thôi… Ưm… Sướng quá… A… a… Không được… Quá… quá sướng rồi… A a… Mạnh lên… Đúng rồi… Tiếp tục đi… A… Ngứa quá… Giống như… sắp đi tè vậy… Ư… Mạnh nữa… Sướng điên mất… A… Nhẹ thôi… Ai da…” Trong bóng tối nhập nhoạng, ba thân thể trần trụi – một lớn hai nhỏ – đang quấn lấy nhau như những con sâu đo đói khát. Đó chính là Ran, Genta và Mitsuhiko, đang chìm đắm trong bữa tiệc xác thịt đầy tội lỗi.
________________

Bình luận

Để lại bình luận