Chương 7

: Trò Chơi Trao Đổi
“Kurenai-sensei… Cô… đừng… ngô…”
“Đừng sao?” Giọng Kurenai trở nên khàn đặc. Ngón tay cô không rời đi, mà bắt đầu vuốt ve. “Đây là đùi của Hiroshi-kun… còn đi lên nữa… ồ… là cái gì mà cứng và nóng thế này?”
Bàn tay cô lướt chậm trên lớp vải, cảm nhận rõ ràng từng đường gân đang đập thình thịch bên dưới. Hiroshi vặn vẹo, hơi thở dồn dập, dục hỏa bị dồn nén khiến cậu như muốn nổ tung. Chiếc áo choàng tắm bị con quái vật bên dưới chống lên cao ngất, lắc lư qua lại đầy khiêu khích.
“Ai nha,” Kurenai nuốt nước bọt. “Ta không ngờ… ’em trai nhỏ’ của Hiroshi-kun đã… vĩ đại… đến mức này rồi.” Cô ghé sát vào tai cậu, hơi thở mang theo men rượu phả vào vành tai nhạy cảm. “Em có biết không, ở trong làng, những cậu bé bằng tuổi em, nếu có ‘vốn liếng’ thế này… đều phải sớm tìm một nữ nhân thành thục… để giúp các em ‘khai sáng’ đó. Nếu không, ra chiến trường sẽ rất dễ bị nữ nhân địch dụ dỗ…”
Morimoto Hiroshi giả vờ quay mặt đi, cố duy trì hình tượng thanh thuần: “Lão sư… chúng ta… chúng ta dừng lại đi mà…”
Nhưng ngón tay Kurenai đã tìm đến đỉnh của cây nấm, cách một lớp vải mỏng, cô dùng móng tay khẽ ấn xuống.
“Hay là…” Đôi mắt Kurenai ánh lên vẻ ranh mãnh. “Ta chơi một trò chơi nhé? Nếu em đủ can đảm vạch áo choàng ra, cho ta xem… ‘cây hàng xử nam’ của em… thì đổi lại, ta cũng sẽ cho phép em… cởi sạch đồ của ta. Em thấy sao?”
Nói rồi, không đợi cậu trả lời, Kurenai chủ động kéo một bên dây áo choàng của mình xuống. Tấm vải trắng mỏng manh trượt xuống, để lộ một bên vai trần nuột nà. Nhưng… nó không trượt xuống hoàn toàn. Nó bị mắc lại. Tấm vải mỏng vắt ngang qua đầu vú của cô, và Hiroshi có thể thấy rõ, qua lớp vải ướt, cái núm vú ấy đã cương cứng lên, sẫm màu!
Một dòng điện chạy dọc sống lưng Hiroshi. Đầu vú của một nhân thê (vợ người khác), một ngự tỷ… nó đã từng bị bú mút… Cậu tưởng tượng cảnh mình ngậm lấy nó, hút ra dòng sữa tươi ngon ngọt…
“Cô… cô Kurenai…” Cậu lắp bắp. “Cô thật sự… quá quyến rũ… Như vậy… không tốt đâu…”
“Có gì mà không tốt chứ?” Kurenai cười rúc rích, cô liếm đôi môi đỏ mọng của mình, rồi bất ngờ cúi xuống, dùng đầu lưỡi mềm mại liếm nhẹ lên cằm Hiroshi. “Không sao đâu… đây sẽ là… ‘bí mật nhỏ’ của riêng cô trò ta mà thôi.”
Nói xong, Kurenai tóm lấy bàn tay đang chống trên đùi mình của Hiroshi, kéo nó lên, rồi mạnh mẽ ấn vào bộ ngực sữa no đủ của cô.
“Ngô…”
Bàn tay nhỏ bé của “chính thái” chìm nghỉm trong sự mềm mại vĩ đại đó.
________________

Bình luận

Để lại bình luận