Chương 7

“Hôm nay… chúng ta không luyện tập chakra sao thưa sư phụ?” Naruto lắp bắp hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

Tsunade khẽ cười khẩy, một âm thanh trầm đục phát ra từ lồng ngực đang phập phồng của bà. Bà vẫy tay ra hiệu cho cậu lại gần. “Lại đây. Ngồi xuống. Đôi khi, việc rèn luyện tâm trí còn quan trọng hơn cả chakra. Hãy uống với ta một ly.”

Naruto ngần ngại ngồi xuống tấm thảm ngay cạnh bục cửa sổ. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hương nồng nàn của rượu quyện với mùi da thịt ấm áp, mời gọi của một người phụ nữ đang trong cơn say. Tsunade rót rượu vào một chiếc chén nhỏ, đưa cho cậu. Những đầu ngón tay thon dài của bà khẽ chạm vào tay cậu, một sự tiếp xúc ngắn ngủi nhưng đủ để khiến luồng điện của dục vọng chạy dọc sống lưng Naruto.

“Ngươi biết không, Naruto…” Tsunade nhìn ra vầng trăng khuyết phía xa, ánh mắt bỗng trở nên u buồn một cách lạ thường. “Làng Lá này đẹp, nhưng nó cũng đầy rẫy những bóng ma. Đêm nay, ta lại nhớ về Dan.”

Naruto khựng lại. Cậu đã nghe kể về Dan – người tình quá cố của bà, người đàn ông duy nhất từng chiếm trọn trái tim của vị Sannin huyền thoại này.

“Dan là một người dịu dàng,” Tsunade tiếp tục, giọng bà thấp xuống như một tiếng thì thầm. “Anh ấy có đôi bàn tay ấm áp… Mỗi lần anh ấy chạm vào ta, ta cảm thấy mình không phải là một chiến binh, mà là một người phụ nữ đúng nghĩa.”

Bà quay sang nhìn Naruto, ánh mắt mơ màng bỗng trở nên sắc sảo, như muốn lột trần mọi suy nghĩ trong đầu cậu. Sự tương phản (Gap) lúc này ở bà thật mãnh liệt: một người phụ nữ đang hoài niệm về tình yêu cũ nhưng lại toát ra một sức hấp dẫn trần trụi, đầy thách thức. Bà dùng bàn chân trần của mình, khẽ lướt qua đùi của Naruto.

“Tình yêu và dục vọng… chúng là những loại nhẫn thuật mạnh mẽ nhất, Naruto. Chúng có thể khiến một shinobi trở nên vô địch, nhưng cũng có thể biến họ thành kẻ thù của chính mình.”

Bà đột ngột áp sát gương mặt mình vào sát mặt Naruto, hơi thở nồng mùi rượu phả lên môi cậu. “Nói ta nghe, anh hùng của thế giới… Ngươi đã từng ‘yêu’ ai chưa? Đã từng biết cảm giác da thịt hòa quyện vào nhau, khi mà lý trí hoàn toàn bị nuốt chửng bởi khoái lạc là như thế nào chưa?”

Câu hỏi trực diện và đầy dâm mỹ khiến mặt Naruto đỏ bừng lên như gấc chín. Cậu bối rối nhìn đi chỗ khác, đôi bàn tay siết chặt lấy chén rượu. “Tôi… tôi chưa bao giờ. Ý tôi là, tôi có thích vài người, nhưng… chuyện đó… tôi chưa từng làm.”

Sự im lặng bao trùm văn phòng trong vài giây. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực Naruto.

Tsunade khựng lại một nhịp, rồi bà bật cười. Đó không phải là điệu cười sảng khoái thường ngày, mà là một tiếng cười khẩy chứa đựng sự ngạc nhiên và cả một sự hưng phấn ngầm (Competitive Lust). Bà nhìn Naruto như nhìn một kho báu chưa được khai phá, một miếng mồi ngon lành đang bày ra trước mắt.

“Thật sao? Ngươi đã cứu cả thế giới, đã đối đầu với thần thánh, mà chuyện này vẫn còn là một ẩn số sao?” Bà vươn tay, dùng ngón trỏ khẽ nâng cằm Naruto lên, ép cậu phải đối diện với mình. “Vậy là… anh hùng của chúng ta vẫn còn nguyên vẹn à? Vẫn còn ‘trong trắng’ như một tờ giấy chưa được viết chữ sao?”

Lời trêu chọc của bà mang theo một sự khiêu khích cực độ. Tsunade cảm thấy một luồng hưng phấn chạy dọc sống lưng khi nghĩ về việc mình sẽ là người đầu tiên đặt bút lên “tờ giấy” ấy. Sự hiếu thắng của một người phụ nữ trưởng thành trỗi dậy – bà muốn thấy Naruto, kẻ vốn dĩ đầy mạnh mẽ và cương trực, phải run rẩy và gào thét tên mình dưới sự dẫn dắt đầy kinh nghiệm của bà.

“Đáng tiếc thật đấy, Naruto,” bà thầm thì, đôi môi mọng đỏ gần như chạm vào tai cậu. “Ngươi đang mang trong mình một nguồn năng lượng khổng lồ, nhưng ngươi lại chẳng biết cách để giải tỏa nó. Để ta đoán nhé… mỗi đêm một mình, ngươi chỉ biết dùng đôi bàn tay thô ráp này để tự an ủi mình, đúng không?”

Bình luận

Để lại bình luận