Chương 7

Như Hương biết con không dám, nhưng nàng cũng không thể chủ động hoặc câu dẫn con quá lộ liễu, vì lòng tự tôn, vì sự trang nghiêm của chính nàng.

Trước sự quyến rũ chết người của mẹ, Cương hồi hộp đến nỗi chân run bần bật, nó cố tập trung tìm điểm sai trong bài tập để sửa lại trong khi bầu ngực mềm của mẹ vẫn tì nhẹ trên vai.

Thằng Cương vốn học rất giỏi, bài tập làm sai là vì nó vội làm cho nhanh để vào máy tính tìm phim sex. Sau khi được mẹ nhắc thì nó tìm và sửa sai rất nhanh.

Thấy con nhanh chóng sửa sai, Như Hương liếc quanh phòng để tìm lý do ở lại và nhận ra ga trải giường đang hơi nhàu, nàng liền tiến lại giúp con chỉnh lại ga giường.

Chuyện Như Hương chỉnh ga giường cho con là rất bình thường, nhưng riêng lần này thì khác, nàng bò lên giường và quỳ chổng mông về phía con, cố ý tỏ ra vô tình làm lộ hoàn toàn bờ mông cong tròn cùng với lớp quần lót mỏng manh.

Tuy cố ý nhưng lại cảm thấy xấu hổ, Như Hương vội dùng tay kéo váy xuống thấp để che lại, nhưng hành động của nàng chỉ càng tăng tính gợi dục và khiến Cương nóng rực cả người.

Dục vọng thiêu đốt, người trưởng thành còn khó lòng kềm chế nói chi đến chàng trai mới lớn nớt non.

Cả người hừng hực lửa, Cương đứng dậy bước đến nhào vào người mẹ nó, phần thân dưới của nó áp sát vào mông nàng và cọ cựa một cách ngây thơ non nớt.

Dù rất thèm khát nhưng Như Hương không khỏi giật mình, theo bản năng, nàng hạ mình nằm xuống rồi xoay người lại để tránh, nhưng khi nàng quay mặt lên thì Cương cũng hạ thấp xuống theo quán tính và khiến mặt nó suýt chạm vào mặt nàng.

Hai luồng hơi thở hừng hực phả vào nhau.

Nếu lắng tai, có thể nghe tiếng hai con tin đang thình thịch đập.

Trong cơn mê tình, Như Hương vô thức ngẩng mặt lên, môi nàng hé hờ như đang chờ sự va chạm.

Nhưng Cương không hiểu, nó sực tỉnh và biết mình vừa làm chuyện điên rồ, nó vội ngồi dậy và luống cuống giải thích: “Xin lỗi mẹ, con bị trượt té.”

Như Hương đỏ bừng xấu hổ, đứa con trai ngây thơ vẫn không biết đang bị mẹ nó câu dẫn.

Trong lòng Như Hương sinh ra ý nghĩ kéo con nằm trở lại trên người mình bất chấp tất cả. Nhưng nàng vẫn không thể làm, không dám làm.

Trầm ngâm mất vài giây, Như Hương nói: “Không sao, con ôn bài rồi ngủ sớm đi, mẹ về phòng.”

Nhìn thân hình đẫy đà hấp dẫn của mẹ mờ dần sau cánh cửa đang khép, tim Cương vẫn còn đập thình thịch. Cương biết suýt nữa thì mình đã làm điều sai trái nhưng nó cũng âm thầm tiếc nuối, phải chi nó liều hơn, đẩy cái vòi của nó vào giữa hai chân mẹ được một lần thì tội gì nó cũng chấp nhận.

Dư hương vẫn còn lưu lại trên giường, Cương ngửi như mê hồn, nó nhắm mắt tưởng tượng lại cảm giác mềm mại ấm áp khi nó ôm vào mẹ, tái tạo lại khoảnh khắc khi phần thân dưới của nó áp vào mông mẹ. Vừa dùng tay giải tỏa, Cương vừa thầm nhủ nếu có lần sau thì nó sẵn sàng liều mạng.

Như Hương trở về phòng với cửa mình ẩm ướt. Nàng bò chổng mông lên giường, tái hiện tại cảnh tượng con trai ép phần thân dưới của nó vào mông nàng. Lớp quần lót gợi cảm dần trượt khỏi bờ mông, Như Hương tưởng tượng rằng con trai đang sẵn sàng cắm vào, tay nàng chen giữa hai chân để ngón tay trắng nõn mơn trớn vào cái khe tình đang long lanh ẩm ướt.

“A…” Một tiếng khẽ rên ngọt ngào vang lên, dù chỉ là mộng ảo nhưng cũng phần nào đủ khiến Như Hương thỏa cơn mê tình dâm loạn.

Khi cơn cực khoái qua đi cũng là lúc hối hận và cô đơn ập đến, Như Hương lặng lẽ ngồi trên giường, biết tơ tưởng đến con là sai nhưng mỗi khi khát tình là nàng lại quên đi lễ giáo.

Nỗi khổ tâm này nàng biết nói với ai? Nói với Ngọc Tuyết? Chỉ khiến Tuyết cười lên khoái trá rồi ra sức giục nàng bước nhanh hơn vào con đường loạn luân. Nói với chồng? Hương lắc đầu tự giễu, nói ra chỉ khiến gia tình vốn đã lạnh lẽo trở thành tan nát.

Nhưng Hương vẫn cầm lấy điện thoại và gọi cho chồng mình, tất nhiên không phải để nói về chuyện loạn luân kia.

Tiếng chuông reo khá lâu mới có người nghe máy.

“Gọi anh có gì không? Anh đang bận!” Vừa nghe máy thì Khải chồng nàng liền nói với giọng hơi khó chịu.

Như Hương nhẹ nhàng đáp: “Không có gì, em chỉ muốn nhắc anh dạo này thời tiết chuyển mùa, anh chú ý sức khỏe kẻo bệnh.”

“À, em yên tâm anh khỏe mà. Thôi tắt máy nhé, anh đang bận, khi nào xong việc anh sẽ về.”

Dù âm thanh rất nhỏ và khó nghe, nhưng bằng vào kinh nghiệm và sự tinh tế của bản thân, Như Hương có thể nghe được ngoài tiếng nói của chồng còn có một thứ âm thanh nóng bỏng và ẩm ướt, âm thanh của hai bộ phận sinh dục va chạm vào nhau, thậm chí nàng còn nghe được một chút rên rỉ của phụ nữ.

Tiếng chuông tắt máy vang lên, Như Hương vẫn lặng lẽ ngồi trong tư thế nghe máy thật lâu.

Bình luận

Để lại bình luận