Chương 7

Đầu dương vật to và tù của ông ta, với sức mạnh của một con thú, đã nong hai cánh môi âm đạo non mềm của cô ra một cách không thương tiếc. Lớp da mỏng manh bị kéo căng đến giới hạn. Hương cảm nhận được sự ma sát khô khốc, rát bỏng khi nó chọc thẳng vào bên trong. Cảm giác như bị một vật cùn, thô ráp nghiền nát. Khoảnh khắc nó xuyên qua lớp màng mỏng manh cuối cùng, một cảm giác đau buốt đến choáng váng khiến toàn thân cô co giật.

(Hương): Đau! Đau quá! Rách… rách mất rồi! Trời ơi, mình chưa sẵn sàng …..!

Dương vật của ông ta, với sức mạnh không thể cản lại, tiếp tục chui vào, ngập lút. Nó lấp đầy cơ thể cô, một sự lấp đầy của bạo lực và chiếm đoạt. Hương cảm nhận rõ ràng âm đạo mình, nơi vốn chỉ quen với sự dịu dàng của chồng, giờ đây đang bị nong ra đến cực hạn, bị căng tức đến muốn nứt vỡ. Nó đang phải oằn mình bao bọc trọn vẹn lấy một vật thể xa lạ, to lớn và hung hãn.

Cô nằm bất động, đôi mắt mở to, vô hồn. Nước mắt cứ thế trào ra không ngừng, chảy ướt đẫm hai bên thái dương. Cơn đau vẫn còn đó, nhức nhối và âm ỉ.

Nhưng rồi, một sự tra tấn khác bắt đầu.

Ông Phú bắt đầu rút ra chừng một nửa, rồi lại cắm sập vào. Lại rút ra, rồi lại cắm vào. Mỗi một cú thúc là một lần cơn đau lại nhói lên. Cơ thể cô bị động hoàn toàn, chỉ biết nảy lên rồi lại rơi xuống theo từng nhịp điệu tàn bạo của ông ta. Chiếc giường bắt đầu phát ra những tiếng cọt kẹt ai oán, hòa vào tiếng thở hổn hển của con thú và tiếng khóc không thành lời của nạn nhân.

Địa ngục, hóa ra, không ở đâu xa. Nó ở ngay đây, trong căn phòng khách sạn này, bên trong chính cơ thể cô.

Cuộc xâm phạm đã bắt đầu.

Trên chiếc giường sang trọng đang rung lên bần bật, một cảnh tượng của bạo lực và bất lực đang diễn ra. Thân hình to lớn, đỏ au vì rượu và dục vọng của ông Phú phủ phục lên cơ thể trắng nõn, mảnh mai của Thu Hương. Tấm lưng trần của ông ta đẫm mồ hôi, những khối cơ bắp cuồn cuộn theo từng nhịp thúc. Bên dưới ông ta, Thu Hương như một con búp bê vải rách nát, bị động hoàn toàn. Mái tóc dài đen mượt của cô xổ tung, vài sợi dính bết vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt.

Ông ta đã thiết lập một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Dương vật to lớn của ông ta cứ rút ra rồi lại đâm vào, mỗi lần lại sâu hơn, mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm vào nhau ban đầu còn khô khốc, rát bỏng, giờ đây bắt đầu xen lẫn những âm thanh ướt át, lép nhép ghê rợn.

Cơn đau thể xác và sự nhục nhã tột cùng khiến Hương gần như ngất đi. Nhưng cô biết, cô không thể buông xuôi. Khi nhận ra rằng sự chống cự về thể chất chỉ càng làm con thú trong người ông ta thêm hưng phấn, cô chuyển sang vũ khí cuối cùng của một người đàn bà yếu đuối: lời van xin.

Giọng cô vỡ ra, đứt quãng trong tiếng nấc nghẹn.

“Anh Phú… em xin anh… tha cho em… Em đã có chồng, có con rồi… Anh làm ơn dừng lại đi… em xin anh…”

Cô vật vã, cố gắng xoay sở dưới sức nặng của ông ta, nhưng vô ích. Hai tay cô bị ghì chặt, cơ thể cô bị khóa cứng. Lời nói của cô lọt vào tai ông ta, nhưng dường như nó chỉ là một thứ gia vị kích thích. Ông ta không hề chậm lại, thậm chí còn thúc mạnh hơn, như để chứng tỏ quyền lực tuyệt đối của mình.

” Vô ích rồi. Ông ta không nghe thấy gì cả. Hay ông ta không muốn nghe? Ông ta chỉ muốn thỏa mãn. Mình phải làm sao đây? Trời ơi, mình phải làm sao đây?”

Khi những lời cầu xin tha mạng không có kết quả, một nỗi sợ hãi khác, thực tế và trần tục hơn, ập đến tâm trí cô. Nỗi sợ của một người đàn bà trước hậu quả của hành vi tình dục không được bảo vệ.

Trong cơn tuyệt vọng, cô buột ra một lời khẩn cầu cuối cùng, một nỗ lực níu kéo chút an toàn mong manh.

“Anh ơi…” Giọng cô giờ đây chỉ còn là tiếng thì thào yếu ớt. “Nếu… nếu anh không dừng lại được… thì ..thì… anh… anh dùng bao đi anh… làm ơn… Em sợ… lỡ có thai… lỡ có thai thì em biết phải làm sao?”

Cô ngước đôi mắt đẫm lệ, van lơn nhìn ông ta. Cô hy vọng một chút lý trí, một chút trách nhiệm còn sót lại trong con người này.

Nhưng đáp lại cô, chỉ có một tiếng “hừ” lạnh lùng từ trong cổ họng và một nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ. Ông ta dường như coi lời đề nghị đó là một sự xúc phạm đến bản lĩnh đàn ông của mình. Thậm chí, ông ta còn cố tình thúc mạnh hơn, sâu hơn, như một lời đáp trả tàn nhẫn.

Mỗi cú dập của ông ta giờ đây không chỉ mang theo dục vọng, mà còn mang theo cả sự trừng phạt. Dương vật của ông ta ra vào nơi cửa mình sưng tấy của cô, nghiền nát chút hy vọng cuối cùng. Hương cảm nhận rõ sự trơn trượt ghê tởm do chính cơ thể mình phản bội tiết ra, hòa quyện với dịch nhờn của ông ta. Âm thanh “phọp phọp” ngày càng to hơn, như một bản nhạc của địa ngục, xoáy sâu vào tâm trí cô.

Bình luận

Để lại bình luận