Chương 7

“Ừ,” Minh đáp, giọng khàn khàn. Gã không đưa ngay cho vợ mà tự mình mở chiếc hộp ra.

Bên trong là một chai nước hoa pha lê tinh xảo và một chiếc khăn lụa bản lớn họa tiết cầu kỳ. Mùi hương từ chiếc hộp tỏa ra ngào ngạt – một mùi hương sang trọng, ngọt ngào và đầy quyền lực, lấn át hoàn toàn mùi nước mắm đang kho trên bếp.

Minh cầm chai nước hoa lên, đưa sát mũi hít một hơi thật sâu. Gã nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh Bảo Thiên – người đàn ông với lồng ngực vạm vỡ và mùi nam tính áp đảo đó – đã đích thân chọn món này.

“Hai mươi triệu,” Minh lẩm bẩm con số, mắt sáng rực lên. “Chỉ một lọ nước thơm này thôi mà bằng nửa năm lương công nhân của anh đấy Lan ạ.”

Lan tắt bếp, lau tay vào tạp dề, bước lại gần. Cô nhìn món quà, lòng dao động dữ dội. Một tuần nay, Thiên liên tục gửi quà. Ban đầu là hoa, rồi đến mỹ phẩm, và giờ là đồ hiệu. Sự hào phóng của hắn khiến cô vừa sợ hãi, vừa choáng ngợp. Cô chưa từng được ai chiều chuộng như thế, kể cả chồng mình.

“Em… em không dám nhận đâu. Nó đắt quá,” Lan yếu ớt từ chối.

“Phải nhận!” Minh gắt lên, nhưng rồi giọng gã dịu lại, chuyển sang tông giọng thao túng quen thuộc. “Em không nhận là nó tự ái. Mà nó tự ái thì kế hoạch đổ bể. Với lại…”

Minh cầm chiếc khăn lụa lên, quàng vào cổ Lan. Chất lụa thượng hạng mát rượi trượt trên làn da cổ mỏng manh khiến Lan rùng mình. Minh đứng sau lưng vợ, tay hắn luồn xuống dưới lớp khăn, mơn trớn bờ vai gầy guộc của cô.

“Em nhìn xem,” Minh thì thầm, đẩy Lan ra trước gương. “Chiếc khăn này sinh ra là để dành cho em. Nó che đi cái cổ trắng ngần này, nhưng lại khiến người ta muốn giật phăng nó ra để xem bên dưới có gì. Thằng Thiên… nó tinh tế lắm. Nó đang muốn đánh dấu chủ quyền lên người em đấy.”

Lan nhìn mình trong gương. Chiếc khăn lụa đắt tiền làm tôn lên vẻ quý phái lạ thường cho khuôn mặt cô. Trong một khoảnh khắc, cô thấy mình không còn là vợ của một gã nợ nần, mà là một quý cô được khao khát. Cảm giác hư vinh đó len lỏi vào tim, ngọt ngào như mật độc.

Ting!

Điện thoại Lan sáng lên. Một tin nhắn đến từ “Cậu Chủ” (tên Minh lưu số Thiên trong máy Lan).

Lan cầm máy lên, Minh ghé sát đầu vào xem trộm.

“Anh không thích em dùng loại nước hoa rẻ tiền hôm trước. Từ mai, hãy dùng chai này. Anh muốn khi ôm em, anh ngửi thấy mùi hương do chính tay anh chọn.”

Tin nhắn ngắn gọn, không có chủ ngữ, mang đậm tính ra lệnh và chiếm hữu.

Minh đọc xong, nuốt nước bọt cái ực. Gã cảm thấy máu trong người nóng lên.

“Nó muốn ‘ôm’ em kìa,” Minh cười khúc khích, tiếng cười méo mó. “Nó chê em dùng đồ rẻ tiền. Nó muốn ‘tưới tắm’ lên người em cái mùi của nó.”

“Anh đừng nói nữa…” Lan đỏ mặt, định bỏ đi nhưng Minh giữ lại.

“Xịt thử đi,” Minh ra lệnh. “Xịt vào những chỗ nhạy cảm ấy. Cổ tay, sau gáy… và cả khe ngực nữa.”

Dưới sự ép buộc của chồng, Lan run rẩy cầm chai nước hoa lên. Cô xịt một chút vào không trung rồi bước qua. Những hạt sương thơm ngát bám vào tóc, vào da thịt cô.

Mùi hương này… thật sự rất quyến rũ. Nó nồng nàn, gợi tình hơn hẳn những loại cô từng biết. Nó khiến đầu óc Lan hơi chếnh choáng.

Minh hít hà như một con chó đói. Gã lao vào ôm lấy vợ, úp mặt vào cặp bưởi đang phập phồng sau lớp áo ở nhà của Lan.

“Thơm quá… Mùi của tiền đúng là thơm thật…” Minh rên rỉ, tay gã bắt đầu giày vò bầu ngực vợ một cách thô bạo. “Tưởng tượng đi Lan… Tối mai, khi em đi với nó, nó sẽ ngửi thấy mùi này. Nó sẽ biết em đã ngoan ngoãn nghe lời nó. Nó sẽ nghĩ em đang mời gọi nó…”

Lan nhắm mắt lại, cắn chặt môi. Bàn tay thô ráp của chồng đang bóp đau ngực cô, nhưng trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh của Thiên. Cô nhớ lại hơi ấm từ bàn tay to lớn của Thiên hôm trước, nhớ lại ánh mắt rực lửa của hắn.

Bình luận

Để lại bình luận