Chương 7

Giọng nói của Lan vọng lên. Vẫn là cái giọng trong trẻo, hơi chút nũng nịu giả tạo mà cô hay dùng để diễn vai vợ hiền.

Nam giật mình. Anh nhìn màn hình: Lan trong video đang ngậm sâu dương vật, má hóp lại, mắt dại đi.

Anh nghe tiếng dưới nhà: Lan ngoài đời đang tháo giày, có lẽ đang sửa soạn bày biện thức ăn ra đĩa.

Hai hình ảnh chồng lên nhau, tạo ra một sự tương phản méo mó đến rợn người.

Nam không đập nát ổ cứng. Anh rút nó ra một cách dứt khoát, nhét sâu vào túi quần, cảm nhận góc cạnh lạnh lẽo của nó cọ vào đùi non. Anh lau vội mồ hôi trên trán, chỉnh lại kính.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi vùng ánh sáng bụi bặm của quá khứ. Anh đi xuống nhà, mang theo bí mật nặng trĩu và một hạt giống bệnh hoạn vừa được gieo vào tâm trí

Chiếc hộp Pandora đã mở. Và không ai có thể đóng nó lại được nữa.

Đồng hồ trên táp-lô đầu giường chỉ 1:30 sáng.

Ngoài trời, cơn mưa đêm Sài Gòn trút xuống xối xả. Những hạt mưa nặng hạt quất vào cửa kính cường lực của căn hộ cao cấp, tạo nên những âm thanh bập bùng, dồn dập như tiếng móng tay ai đó đang cào cấu đòi vào.

Lan mở choàng mắt. Không phải kiểu tỉnh giấc lơ mơ, mà là sự tỉnh táo đột ngột, sắc lẹm như dao cạo.

Bên cạnh cô, Nam vẫn ngủ say. Hơi thở anh đều đều, bình yên đến mức đáng ghét. Trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ, khuôn mặt Nam hiện lên hiền lành, vô hại và… tẻ nhạt. Anh nằm đó, cuộn mình trong chăn ấm, hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão đang gầm gào trong lồng ngực vợ mình.

Lan khẽ rùng mình. Một cảm giác bứt rứt, nhưng không phải kiểu đau ốm. Nó là sự ngứa ngáy chạy dọc theo các dây thần kinh, tập trung lại ở vùng bụng dưới, nóng hổi và nhức nhối.

Đầu cô đau như búa bổ. Những con số nợ nần, ánh mắt soi mói của đám nhân viên, và cái chạm tay nhớp nháp của gã đối tác bụng phệ tối nay… tất cả quay cuồng trong não bộ như một đoạn băng bị lỗi. Gã đó đã cố tình ép sát vào hông cô trong thang máy, cái “của quý” mềm oặt của hắn cọ vào mông cô qua lớp váy công sở. Lan đã phải gồng mình mỉm cười xã giao, nhưng sâu thẳm bên trong, cô buồn nôn. Không phải vì hắn dê xồm, mà vì hắn… yếu ớt.

“Mình cần thuốc!” Lan nghĩ thầm. “Một liều thật mạnh để tắt cái não chết tiệt này đi ”

Cô vén chăn, bước xuống giường.

Đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Lan đang mặc chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa satin màu đen tuyền của La Perla. Chất lụa thượng hạng mỏng tang, trơn trượt chảy dọc theo cơ thể cô như một dòng nước tối. Nó ôm hờ hững lấy bầu ngực đầy đặn, căng mọng – thứ vũ khí mà ban ngày cô luôn giấu nhẹm sau những chiếc áo sơ mi kín cổng cao tường. Hai bên hông váy xẻ cao, để lộ cặp đùi trắng nõn, săn chắc nhưng đầy đặn thịt thà, khẽ cọ vào nhau theo mỗi bước đi soạt… soạt…

Cô đi như một bóng ma sang phòng làm việc riêng, khẽ khàng khóa trái cửa. Cạch… Âm thanh chốt cửa vang lên khô khốc, tách biệt cô với thế giới đạo đức của Nam.

Căn phòng làm việc chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng xanh lè hắt ra từ màn hình chờ của máy tính. Lan không bật đèn. Cô thích bóng tối. Trong bóng tối, cô không phải là CEO Hoàng Lan. Cô là Ruby.

Lan đi đến bên tủ hồ sơ bằng thép lạnh lẽo ở góc phòng. Cô không mở két sắt – nơi chứa tiền và giấy tờ. Cô cúi xuống, kéo ngăn kéo dưới cùng – nơi chứa những thứ rác rưởi văn phòng phẩm.

Bàn tay thon dài, móng tay sơn màu nude kỹ lưỡng của cô luồn xuống dưới lớp lót nỉ của ngăn kéo. Ngón tay cô chạm vào một lẫy nhỏ.

Tách…

Lớp đáy giả bật lên.

Một mùi hương đặc trưng xộc ra. Không phải mùi giấy mực. Đó là mùi của silicon, mùi của nhựa dẻo, và phảng phất đâu đó mùi xạ hương nhân tạo – mùi của dục vọng được đóng hộp.

Trong chiếc hộp kim loại đen, “bộ sưu tập” của Ruby nằm im lìm trên lớp nhung đỏ:

Bình luận

Để lại bình luận