Chương 6

Cả Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi trong đó, cả hai đang được các đệ tử Huyết Chiến Bang vây quanh như các vì sao vây quanh mặt trăng vậy.

Hai tỷ muội này giống nhau quá, đôi song sinh này đều là mỹ nhân nhất đẳng, cả hai cùng lúc xuất hiện, kề vai sát cánh, lực sát thương lớn vô cùng, thu hút ánh nhìn của không biết bao nhiêu nam đệ tử, mỗi người đều đang nghĩ, nếu có được một trong hai người thì cũng không sống uổng đời này rồi.

Năm mươi người của Huyết Chiến Bang bước đến trước miệng hố, dưới sự bảo vệ của cao thủ trong bang, từng người một nhảy xuống, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Tiếp theo là Lăng Tiêu Các và Phong Vũ Lâu.

Nơi Tô Mộc đáp xuống là một cái đồi đầy đá, xung quanh toàn là thạch trụ cao chót vót, không thô thì mảnh, thạch trụ cao có thấp có, có cái cao mấy mươi trượng, có cái chỉ cao bằng người, trên mặt đất toàn là đá vụn và đất cát.

Khẽ khàng cảm thụ một chút, Tô Mộc hơi kinh ngạc, hắn phát hiện năng lượng thiên địa ở vùng đất này quả nhiên dày đặc vô cùng, thế giới bên ngoài kia căn bản không thể so sánh được. Nếu có thể tĩnh tâm tu luyện ở đây, hiệu quả chắc chắn sẽ cao hơn bên ngoài gấp ba, bốn lần. Nhưng nơi này dù gì cũng là Truyền Thừa Động Thiên, chẳng ai vào đây rồi lại bỏ mặc những bảo bối hiếm thấy mà đi tu luyện cả.

Tô Nhan không có ở đây! Xung quanh không hề có ai khác, nghĩ lại thì từ lúc vào đây, tất cả đã phân tán ra rồi.

Vài ngày sau, Tô Mộc dạo quanh thu thập một ít thiên tài địa bảo ở một sơn động thì có một yêu sâm bay vào đúng nơi Tô Mộc đứng, hắn nhanh chóng ra tay chụp lấy. Đúng lúc này tiếng hệ thống lại vang lên: [Ting… Phát hiện khí vận chi nữ: Hồ Mị Nhi, Hồ Kiều Nhi… Phần thưởng thu phục: +80 điểm + 2 lần rút thưởng sơ cấp]

Tô Mộc đợi vài giây nhìn thấy hai thân ảnh thướt tha đi vào.

“Tỷ tỷ, nó chạy vào đây thật à?”

Một giọng nói khác trả lời:

“Ừ, nó lẻn vào trong này. Sơn động này cũng thật là bí mật, nếu không đuổi theo nó đến đây thì cũng chẳng tìm ra được nơi này.”

Giọng nói của hai người không khác nhau là mấy, đều mang chất giọng mềm mại, nhu mì, nghe như gió xuân thoảng qua tai, rất sảng khoái.

“Nơi này có nhiều kỳ hoa dị thảo quá.”

“Đúng thật, thu hoạch ngoài bất ngờ nhỉ. Khoan vội hái, chúng ta vào bên trong xem sao đã.”

Vừa nói, hai người bước đến gần nơi Tô Mộc đứng.

Tô Mộc dùng năng lực thấu thị thì thấy Hồ Mị Nhi tu vi chỉ là Khí Động Cảnh hậu kỳ, còn Hồ Kiều Nhi đã là Ly Hợp Cảnh đỉnh phong. Hồ Kiều Nhi cao hơn Tô Mộc ba tiểu cảnh giới, chiến đấu có vẻ hơi khó, Tô Mộc đành tìm cơ hội khác để thu phục hai nàng vậy.

Chốc sau, hai người đó đã bước đến vị trí cách Tô Mộc mười mấy trượng, một người trong đó chợt nhìn thấy có người chắn ngay trước mặt, bèn dừng bước lại quát:

“Ai ở đó?”

Tô Mộc ho khan lên một tiếng, khẽ cười:

“Chào hai vị cô nương, ta là Tô Mộc.”

“Chào Tô huynh, ta là Hồ Mị Nhi, còn đây là tỷ ta Hồ Kiều Nhi.”

“Huynh có nhìn thấy thứ gì đi đến đây không?” Hồ Mị Nhi hỏi.

Vừa rồi nghe hai người họ nói chuyện, Tô Mộc biết ngay họ đang đuổi theo Âm Dương Yêu Sâm đến đây. Chẳng giấu giếm làm gì, Tô Mộc gật đầu nói: “Có.”

“Ở đâu?”

Hồ Kiều Nhi vội vàng hỏi.

Tô Mộc chỉ vào lồng ngực mình.

Hai tỷ muội đều chớp mắt, Hồ Kiều Nhi hỏi:

“Ngươi thu phục nó rồi?”

“Ừ, nếu hai vị bỏ ra một khoản linh thạch thì ta sẽ bán nó đi.”

Thấy Tô Mộc dễ nói chuyện như vậy, Kiều Nhi lấy ra một túi linh thạch trao đổi lấy Âm Dương Yêu Sâm.

“Đi thôi tỷ,” Hồ Mị Nhi thấy ở đây đã xong thúc tỷ rời đi.

“Khoan đã, tỷ muội ta đã chạy mấy ngày rồi, kiếm một nơi để hồi phục đã, ngươi trông cửa hộ bọn ta một lát được không,” Hồ Kiều Nhi nói.

“Hai vị tự nhiên,” Tô Mộc thong dong trả lời.

Vào trong sơn động, hai tỷ muội đưa mắt lướt qua một lượt, ánh mắt họ đồng thời rơi xuống vách đá bên tay trái.

Hai cặp mắt cơ hồ dừng lại cùng một lúc, không chớp lấy một hồi. Tô Mộc thử gọi hai nàng nhưng không thấy trả lời.

“haha đúng là ông trời cũng giúp ta.” Thấy hai nàng thất thần như vậy, Tô Mộc đi tới đặt nô ấn dễ dàng thành công.

Đợi Hồ Mị Nhi, Hồ Kiều Nhi tỉnh dậy sau khi tiếp nhận truyền thừa, ánh mắt vừa thấy Tô Mộc:

“Chủ nhân,” hai nàng đồng thanh hô.

Nghĩ tới cảnh chị em trên dưới phục thị làm Tô Mộc hưng phấn không thôi.

Nghĩ là làm, Tô Mộc lôi chiếc giường ra từ nhẫn trữ vật, vung tay tạo một ít cấm chế xung quanh rồi bắt đầu hành vi đồi trụy. Xé toạc đi bộ quần áo, Tô Mộc đẩy ngã hai nàng lên giường, Tô Mộc lôi con cặc to dài đầy gân guốc trước mặt hai nàng.

Lập tức một cỗ nồng đậm nam tính khí tức thẳng hướng đến chóp mũi hai nàng, Hồ Mị Nhi, Hồ Kiều Nhi nhìn như say như mê. Hồ Kiều Nhi ghé vào háng Tô Mộc lè lưỡi liếm láp quy đầu, Hồ Mị Nhi hôn lên hòn dái, đôi môi đỏ tươi đem hòn dái bao bọc, khéo léo linh hoạt đầu lưỡi liếm từ dưới lên.

Bình luận

Để lại bình luận