Chương 6

Cảnh tượng diễn ra nhanh chóng, bạo liệt. Giáo sư Hoàng gạt phăng đống tài liệu, giáo án trên bàn xuống sàn, tiếng giấy rơi lả tả như cơn mưa nhục dục. Ông nhấc bổng tôi lên, đặt tôi ngồi lên chiếc bàn gỗ sồi vững chãi. Tay ông vạch lớp áo sơ mi mỏng, lộ ra chiếc áo lót ren trắng, rồi lao vào ngấu nghiến vòng một của tôi như một kẻ chết đói lâu ngày. “Em đẹp quá… thầy chưa từng… ah…” Ông rên rỉ, miệng ngậm lấy núm vú tôi, tay luồn xuống dưới chân váy, kéo tuột chiếc quần lót. Tôi nằm ngửa trên bàn, chân dang rộng, cảm nhận sự cuồng nhiệt dồn nén của ông. Ông không còn là vị giáo sư đạo mạo; ông là một con thú bị dục vọng nuốt chửng.

Ông cởi thắt lưng, kéo quần xuống, lộ ra phần thân dưới đã cương cứng. Không có dạo đầu lãng mạn – ông đẩy mạnh vào trong tôi, một cú thúc sâu khiến tôi cong người lên vì khoái cảm. “Ah… thầy… chậm thôi…” Tôi giả vờ rên rỉ yếu đuối, nhưng trong đầu, tôi đang cười đắc thắng. Ông dập liên hồi, hông di chuyển nhanh chóng, mạnh mẽ, như để bù đắp cho những năm tháng kìm nén. Tiếng bàn gỗ kêu kẽo kẹt hòa quyện với tiếng thở dốc của ông. “Em khít quá… thầy… thầy xin lỗi… nhưng thầy không dừng được…” Ông thì thầm, giọng đầy tội lỗi, tay bóp chặt lấy mông tôi.

Tôi vòng tay qua cổ ông, ghé sát tai thì thầm những lời sát thương: “Giáo sư Hoàng đạo mạo của trường đây sao? Thầy đụ sinh viên của mình sướng quá phải không? Thầy đâm nát em đi… thầy là thầy giáo giỏi nhất…” Những lời đó khiến ông càng điên cuồng hơn, ông đổi tư thế, kéo tôi ngồi dậy, để tôi quặp chân quanh hông ông, rồi dập từ dưới lên. “Đúng rồi… thầy… thầy hư quá… nhưng em thích…” Tôi rên rỉ, cơ thể tôi run rẩy vì cao trào đầu tiên. Ông gầm gừ: “Em… em là quỷ dữ… thầy biết thầy sai rồi… nhưng… ahhh…” Ông đẩy mạnh hơn, tay bấu vào lưng tôi, để lại những vết đỏ.

Cảnh làm tình kéo dài, gấp gáp vì sợ có người phát hiện. Ông đặt tôi nằm sấp trên bàn, dập từ phía sau, tay kéo tóc tôi nhẹ nhàng. “Sướng không em? Thầy… thầy làm em phê chứ?” Giọng ông giờ đã mất hết vẻ nghiêm nghị, chỉ còn dục vọng thô thiển. Tôi đáp lại: “Thầy khỏe quá… em chịu không nổi… thầy đụ em mãi nhé…” Tôi đạt cao trào thứ hai, cơ thể siết chặt lấy ông. Ông rên lớn: “Thầy sắp… em siết đi… ahhh!” Ông xả hết tinh lực vào trong tôi, cơ thể run rẩy, rồi ngã vật xuống ghế, thở dốc.

Sau cơn cực khoái, Giáo sư Hoàng bừng tỉnh. Ông luống cuống mặc lại quần áo, khuôn mặt tái nhợt vì hối hận. “Trời ơi… thầy đã làm gì thế này? Em… em về đi, thầy xin lỗi… thầy sẽ sửa điểm cho em, nhưng đừng nói với ai…” Giọng ông run run, mắt tránh nhìn tôi. Ông là người tốt, và giờ ông đang tự hành hạ mình vì đã sa ngã.

Tôi thong thả ngồi dậy, cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi, sửa lại mái tóc rối bù. Tôi lấy tờ bài thi bị điểm F trên bàn, mỉm cười ngọt ngào nhìn ông: “Bài thi này, thầy sửa lại điểm A giúp em nhé. Thầy là giáo sư giỏi nhất em từng biết đấy.” Tôi hôn nhẹ lên má ông, rồi ung dung bước ra khỏi phòng, bỏ lại đằng sau một bức tượng đài đạo đức đã hoàn toàn vụn vỡ. Mưa ngoài trời vẫn rơi, nhưng trong tôi, một cơn cực khoái tâm lý râm ran khắp cơ thể. Giáo sư Hoàng – con mồi đầu tiên – đã thuộc về bộ sưu tập của tôi.

Bình luận

Để lại bình luận