Chương 6

Kiểm trả lại một lần nữa, tôi mới hài lòng đeo cái ba lô lên lưng, kéo chặt các khóa để nó bó chặt lấy người. Đi men theo con đường nhỏ, thỉnh thoảng dừng lại đi vòng qua để tránh các camera an ninh lắp trước nhà dân và cửa hàng. Đến đúng điểm đã chọn lựa trước, tại góc khuất tường phía sau căn biệt thự, kéo cái mũ trùm đầu xuống che mặt, tôi gõ mấy tiếng khẽ khẽ vào tường và ghé mắt nhìn qua cái lỗ đã khoản sẵn xuyên qua tường, hai con chó ngao lực lượng hộc đến. Tôi đồng thời tung hai miếng mồi nhỏ đã chuẩn bị sẵn qua tường và ghé mắt nhìn, hai con chó mỗi con ngậm một miếng. Vì miếng mồi này mà tôi mất rất nhiều công sức để tìm hiểu, mãi sau mới tìm được và đặt mua được, dù chó có khôn đến đâu cũng sẽ không cưỡng lại được mà ăn kể cả chó huấn luyện. Nhìn hai con chó đã nuốt cục mồi, tôi nhìn cái đồng hồ đếm giờ trên tay và chờ đợi, sau đó lấy xuống sợi dây leo núi móc ở balo quăng lên bờ tường, giật giật kiểm tra độ bám, tôi nhún người đạp tường bám sợi dây leo lên và nằm ép sát vào bờ tường dùng hai thanh sắt nhỏ chống sợi dây thép gai để lách người qua và rơi xuống bên kia ngay đằng sau bụi hoa. Yên tĩnh, những chiếc camera đã dừng ghi hình khi tôi điều khiển từ chiếc điện thoại.

Ngồi trước cửa chính, lấy ra một cái máy áp vào cánh cửa, cái khóa điện tử rất nhanh bị vô hiệu hóa, nhét hai thanh sắt nhỏ vào lỗ khóa cơ, đẩy mấy cái rồi vặn khẽ, cánh cửa hé ra một chút. Tôi nhẹ nhàng đẩy nhanh lách mình đi vào, sau đó nép người khẽ đẩy cái cửa lại bà giúp việc chắc đang ngủ say. Nhẹ nhàng nhón chân vòng qua khúc quanh, tôi đi đến phòng ngủ nhỏ phía sau nghe ngóng một lúc tiếng ngáy vẫn vang lên trong phòng, rồi nhét cái ống nhỏ qua khe cửa dưới sàn mở cái lẫy để toàn bộ hóa chất trong chai xịt qua cái ống vào phòng.

Đi đến căn phòng phía cuối tôi lại rút hai thanh sắt nhỏ nhét vào ổ khóa, xoay hai vòng đẩy cánh cửa ra. Lấy cái đèn pin tôi xoi xung quanh rồi đi đến cái bàn làm việc, mở cái laptop lên cắm cái ổ cứng vào, đèn trên bản mạch gắn trên thân cái ổ cứng sáng lên nhấp nháy sau đó dừng lại chuyển thành màu xanh. Tôi hài lòng.

Đi đến đầy cánh cửa tủ đằng sau lộ ra cái két sắt to tướng phía sau, thành thạo vặn mã khóa, chiếc tử sắt mở ra. Khá tốt, nhìn những thứ chứa trong đó tôi gật đầu hài lòng, tháo cáo balo phía sau lôi ra một cái túi vải màu đen và nhét toàn bộ những thứ chứa trong đó vào túi. Sau đó lại đóng tủ lại xoay cái khóa về đúng vị trí ban đầu.

Tôi đi vòng quanh tháo hết các máy camera đã lắp và chiếc máy ghi âm dưới gầm bàn, chiếc ổ cứng vẫn đang ghi chiếc đèn xanh vẫn còn sáng. Trong khi chờ đợi tôi mở các ngăn kéo bàn làm việc, không khỏi gật đầu hài lòng, từng tập tiền xếp kín trong đó, cũng chẳng ngần ngại tôi ném hết vào balo và cái túi vải. Vẫn còn không đủ, tôi kiên quyết đi sang phòng ngủ lấy thêm một cái túi nữa, sau đó nhét tất cả vào đó.

Mất gần một tiếng chiếc ổ cứng mới tắt đèn, tôi tháo nó ra cho vào balo đeo lên người và vác hai túi khệ nệ trên vai, đi xuống tầng một. Mở căn phòng kỹ thuật ở tầng một, kiểm tra cái máy tính đang ghi các hình hành từ camera kiểm tra một lượt không vấn đề gì, sau đó cắm một cái ổ USB chạy cái chương trình truyền dữ liệu để chắc chắn các hình ảnh vẫn tiếp tục truyền ra, rồi mới đi ra ngoài.

Loay hoay một hồi thì hai cái túi cũng được kéo lên và thả sang bên kia, tôi lại theo đường cũ về chỗ giấu xe máy, chất các túi lên xe và thận trọng chạy về nhà. Khá quen thuộc, nên cũng không gặp vấn đề gì bất thường, cất chiếc xe xuống hầm, tôi vác các túi theo cầu thang bộ lên nhà, tôi có chút phấn khích. Không tính số vàng bạc đá quý khó xử lý, số tiền mặt và đô cũng đủ cho tôi làm khối thứ. Nhưng đó không phải là mục đích, mà mục đích là số sổ sách giấy tờ và cái ổ cứng, và bộ mặt sợ hãi của ông ta khi thấy những thứ này biến mất.

Cất kỹ tất cả, tôi mới mở cái máy tính của mình lên và đọc đống sổ sách, hơi có cảm giác rùng mình vì những con số và thông tin trong đó, một con sâu đang đục ruỗng đất nước. Không biết mất bao lâu, đất nước mới có thể quét sạch được lũ sâu mọt này.

Đối chiếu trên sổ sách và thông tin từ cái ổ cứng, tôi sắp xếp lại một lượt, để chuẩn bị cho bước tiếp theo. Tôi nhăn trán có chút ưu phiền, hy vọng chị Ngọc sẽ không bị ảnh hưởng quá nhiều, một người phụ nữ dịu dàng, bao dung, biết quan tâm và có học thức.

Tôi vốn sinh ra ở một làng nghề thủ công mỹ nghệ truyền thống, bố tôi cũng tính là một nghệ nhân được thừa hưởng y bát của ông nội tôi, quê tôi trù phú và có truyền thống lâu đời, nên từ nhỏ đến lớn tôi cũng trải qua khổ cực gì có thể nói là có tuổi thơ hạnh phúc và sôi động. Dù sau này, gia đình tôi có một chút khó khăn khi kinh tế thị trường tràn về cái nghề chạm khắc gỗ của bố tôi không được coi trọng nữa, nhưng tay nghề ông vẫn còn nguyên nên vẫn gắng gượng được. Sau này khi anh cả tôi đi bộ đội về, quyết tâm vực dậy kinh tế gia đình thì bắt đầu khởi sắc trở lại bằng một xưởng gỗ và càng tốt khi những năm gần đây kinh tế đất nước đi lên, nhu cầu về sự tinh mỹ và bản sắc truyền thống ngày một cao, bố tôi lại có đất dụng võ và ngày càng phát triển.

Bình luận

Để lại bình luận