Chương 6

: Lời Tỏ Tình Dưới Trăng
Dưới ánh trăng mờ ảo, men rượu bắt đầu làm Kurenai nóng lên. Cô khẽ ngả người ra sau, để lộ đường cong cổ trắng ngần, đôi mắt huyết sắc mơ màng nhìn cậu thiếu niên đang gối đầu trên đùi mình. Cô khẽ trêu chọc mái tóc mềm của Hiroshi, giọng nói ngọt ngào và êm ái đến lạ thường:
“Em trai Hiroshi à… ánh mắt của em… đang đốt cháy ta đấy, em có biết không? Sao cứ nhìn ta chằm chằm vậy?”
Morimoto Hiroshi không trả lời ngay. Đôi mắt cậu, vốn dĩ phải là ngây thơ, giờ đây lại sâu thẳm một cách kỳ lạ. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của cô.
“Kurenai-sensei…” Cậu thì thầm. “Cô… đang nhớ một người nào đó, phải không? Em thấy trong mắt cô có nỗi buồn.”
Câu nói này như một mũi kim châm thẳng vào trái tim đang được che chắn kỹ lưỡng của Kurenai. Cô sững sờ. Sao một cậu nhóc mười ba tuổi lại có thể nhìn thấu tâm can của cô? Phương tâm cô khẽ dao động. Cô cười nhẹ, một nụ cười đượm buồn:
“Bị em nhìn ra rồi sao… Em trai Hiroshi đúng là một cậu bé tinh ý và ấm áp…” Cô đưa mắt nhìn về phía Konoha xa xăm. “Ta… ở Konoha còn có một đứa con gái, nhỏ hơn em một chút. Đôi khi… ta thực sự rất lo lắng cho nó…”
“Vậy sao…”
Trong khoảnh khắc đó, Morimoto Hiroshi bất ngờ nắm lấy vạt áo của Kurenai. Cậu dùng tay chống lên bắp đùi trắng nõn của cô, bất chợt ngồi bật dậy, mặt đối mặt. Ánh mắt cậu rực lửa, giọng nói non nớt nhưng lại vô cùng nghiêm túc:
“Vậy thì… em sẽ ở bên cạnh cô mãi mãi, Kurenai-sensei! Em sẽ không để cô buồn nữa! Em sẽ bảo vệ cô!”
Phanh… Phanh… Phanh…
Tim Kurenai đập loạn xạ. Đây là cảm giác gì? Giống như mối tình đầu, bị người mình thầm thương trộm nhớ tỏ tình. Đã bao lâu rồi trái tim goá phụ của cô mới đập mạnh như vậy? Cô vội che lấy lồng ngực vĩ đại đang phập phồng, ánh mắt bối rối nhìn cậu trai trẻ.
“Ai nha… Chà chà…” Cô cố lấy lại vẻ trêu chọc thường ngày. “Đây có phải là em đang… tỏ tình… với ta không đó, cậu nhóc hư hỏng?”
Cô đưa ngón tay ngọc thon dài, nhẹ nhàng lướt qua gò má của Hiroshi, rồi dừng lại trên bờ môi của cậu. Ngón tay cô khẽ ma sát, trêu đùa bờ môi non nớt ấy, như thể đang thưởng thức một viên kẹo ngọt.
“Nhưng mà… Hiroshi-đệ-đệ không được tùy tiện nói những lời này với phụ nữ đâu nhé, sẽ trở thành một gã đa tình đấy. Bất quá…” Cô ghé sát vào tai cậu, thì thầm. “Ta… thật sự rất vui khi nghe em nói vậy.”
Bị men tình và men rượu làm cho lâng lâng, Hiroshi lại nằm xuống gối đầu lên cặp đùi ngọc. Cậu giả vờ lim dim, thưởng thức biên độ đung đưa của hai quả đào tiên lấp ló trên ngực cô giáo.
Bỗng nhiên, một giọt rượu thơm từ khóe miệng Kurenai lại vô tình rớt xuống, nó lăn dài trên bắp đùi tròn lẳn, óng ả của cô, rồi đọng lại ngay bên khóe miệng Hiroshi.
Tâm thần Hiroshi rung động. Cậu không thể nhịn được nữa. Cậu bất ngờ lè lưỡi, liếm nhẹ một đường trên bắp đùi của Kurenai, cuốn trọn giọt rượu thơm và cả hương vị da thịt của cô.
“A… Ngô…!” Kurenai giật nảy mình, cả cơ thể tê dại. Cô kinh ngạc nhìn cậu. “Em… em vừa làm gì thế, cậu bé hư hỏng! Dám… liếm trộm đùi của cô giáo sao?”
Hiroshi thầm kêu không ổn. Cậu bị trêu chọc đến không nhịn nổi nữa rồi.
“A, Kurenai-sensei… Em…”
Kurenai bỗng nhiên bật cười, nụ cười đầy vũ mị và ngượng ngùng. Ánh mắt cô không còn tức giận, mà lại trượt dài xuống dưới, tụ lại một điểm trên vạt áo choàng của Hiroshi.
“Không cần phải kẹp chân che giấu nữa đâu… ta thấy hết rồi.” Cô cười khúc khích. “Xem ra ’em trai nhỏ’ của Hiroshi-kun đã có chiều dài rất đáng nể rồi nhỉ? Hừm, cái tên vô lại tương lai này, không biết sẽ làm hại bao nhiêu cô gái đây.”
Nói rồi, Kurenai dùng ngón tay thon dài, tinh nghịch… búng một cái thật nhẹ vào cái lều đang dựng đứng trong đũng quần cậu.
“Ngô! Kurenai-sensei… A!”
Cú búng đó không mạnh, nhưng lại khiến con cặc thô to bên trong nảy lên, lộ rõ hình dáng kinh người của nó. Lúc này, Kurenai mới thực sự ý thức được… thứ đang nằm trên đùi mình… không phải là của một cậu bé.
________________

Bình luận

Để lại bình luận