Chương 6

Bàn tay bà bỗng nhiên nhấn mạnh xuống, tạo ra một sự va chạm đột ngột giữa da thịt và áp lực. Naruto suýt chút nữa đã bật ra một tiếng rên rỉ. Ngón chân cậu quắp chặt lấy mặt sàn, lưng uốn cong lên theo bản năng.

“Cứ việc rên đi nếu ngươi muốn,” Tsunade thì thầm, giọng nói ngọt ngào như độc dược. “Trong căn phòng này, chỉ có ta và ngươi. Không ai thấy được vị anh hùng của họ đang thảm hại như thế nào trước mặt ta đâu.”

Naruto mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt của Tsunade ngay sát gần. Đôi mắt nâu của bà lấp lánh sự hiếu thắng. Bà không chỉ dạy cậu cách kiểm soát chakra, bà đang dạy cậu cách quy phục trước sức mạnh của một người phụ nữ trưởng thành. Sự “service” của bà đêm nay – từ mùi hương, hơi thở đến những cái chạm kéo dài – đều nhằm mục đích bẻ gãy ý chí của cậu, biến cậu thành một kẻ khao khát được bà dẫn dắt trong cả bóng tối lẫn ánh sáng.

Bàn tay Tsunade vẫn đặt trên bụng Naruto, hơi ấm của bà dường như đã thấm sâu vào tận xương tủy cậu. Cậu nhận ra rằng, hòa bình sau chiến tranh không mang lại sự yên tĩnh cho cậu, bởi vì giờ đây, cậu đã rơi vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến của dục vọng và sự chiếm hữu, nơi mà đối thủ của cậu chính là người phụ nữ mà cậu kính trọng nhất.

“Tốt lắm,” Tsunade rút tay lại sau một khoảng thời gian dài vô tận. Bà đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác trễ nải của mình, lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có của một Hokage như thể những gì vừa xảy ra chỉ là một buổi tập bình thường. “Buổi học đêm nay kết thúc ở đây. Ngươi có thể về.”

Bà quay lưng đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn mưa đen kịt của làng Lá. Nhưng Naruto vẫn ngồi đó, hơi thở vẫn chưa thể ổn định, vùng bụng nơi bà vừa chạm vào vẫn còn cảm giác nóng rực và ướt át. Cậu nhìn theo bóng lưng của bà, cảm nhận được sự khiêu khích ngầm trong sự im lặng của Tsunade.

Bà biết cậu đang nhìn. Bà biết cậu đang khao khát. Và bà tận hưởng sự dày vò đó.

“Đừng quên tập luyện thêm ở nhà, Naruto,” giọng bà vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mang theo một ý vị đầy ẩn ý. “Nếu ngươi không tự làm nguội được mình… ta sẽ lại phải giúp ngươi vào buổi sau đấy.”

Naruto rời khỏi văn phòng trong trạng thái lơ lửng. Gió mưa lạnh lẽo của tháng Hai tạt vào mặt cậu nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy bên trong. Buổi học đêm đầu tiên đã khắc sâu vào tâm trí cậu một chân lý mới: dưới đôi bàn tay ấm nóng của Tsunade, cậu mãi mãi là một học trò non nớt, luôn thèm khát sự chỉ dạy đầy dâm mỹ của người thầy – người chủ nhân của mình.

Tháng Ba mang theo hơi thở của mùa xuân non trẻ len lỏi vào từng ngóc ngách của làng Lá. Những cánh hoa anh đào đầu tiên đã bắt đầu e ấp trên cành, nhưng cái lạnh của mùa đông vẫn còn quyến luyến, tạo nên một bầu không khí ẩm ướt và đầy kích thích. Đêm nay, văn phòng Hokage không còn nồng nặc mùi cồn y tế, thay vào đó là hương thơm nồng nàn, đậm đặc của rượu sake thượng hạng.

Naruto bước vào phòng, nhịp tim cậu ngay lập tức lỡ một nhịp. Tsunade không ngồi ở bàn làm việc như mọi khi. Bà đang ngồi tựa lưng vào bục cửa sổ mở toang, một chân co lên, chân kia buông thõng đầy tự do. Chiếc áo khoác Hokage bị vứt cẩu thả dưới sàn, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi màu xám nhạt mỏng manh, những chiếc cúc trên cùng đã được tháo mở, để lộ ra vùng cổ trắng ngần lấm tấm những giọt mồ hôi li ti vì tác dụng của rượu.

“Ngươi đến muộn năm phút, Naruto.”

Giọng bà hơi nhừa nhựa, nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm vốn có. Đôi gò má của Tsunade ửng hồng một cách dâm mỹ, đôi mắt nâu thường ngày sắc lẹm giờ đây phủ một tầng sương mờ ảo, mơ màng nhưng lại chứa đựng một sự công kích ngầm đầy nguy hiểm.

Bà nâng bình rượu lên, tu một hơi dài, để mặc một vài giọt rượu trong suốt tràn ra khỏi khóe môi, lăn dài xuống cằm rồi biến mất vào khe ngực sâu thẳm dưới lớp vải mỏng. Naruto nuốt nước bọt, cổ họng cậu khô khốc. Cậu không thể rời mắt khỏi những giọt nước dâm đãng ấy.

Bình luận

Để lại bình luận