Chương 6

Lời nói của mẹ tôi còn chưa kịp dứt khỏi đầu môi, thì từ đầu dây bên kia đã vang lên giọng nữ quen thuộc, mang theo vài phần trêu tức đầy giễu cợt. Nghe thấy đối phương thốt ra ba chữ “xe buýt”, những hồi ức nhục dục điên cuồng mà ngay cả bố tôi cũng chưa từng được biết đến, trong nháy mắt như thác lũ ùa về tâm trí mẹ. Trên khuôn mặt tinh xảo đang ửng lên sắc hồng diễm lệ kia, không những không hề hiện lên chút khó chịu hay tủi nhục nào vì cái danh xưng rẻ rúng ấy, mà ngược lại, bà lộ ra một vẻ mặt hưởng thụ, phóng túng và dâm mị đến lạ lùng.
“Ưm…”
Một tiếng rên rỉ ướt át, không chút che giấu, nương theo cơ thể gợi cảm đang khẽ run rẩy từng chập của mẹ, tràn ra từ giữa đôi môi mỏng manh đang hé mở đầy khát khao. Cảm giác hư hỏng trong quá khứ như được đánh thức, hòa quyện với sự kích thích hiện tại tạo nên một khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.
Mẹ tôi không kìm được nữa, bà đưa tay xuống dưới, điều chỉnh tần số của cây dương vật giả to lớn đang cắm sâu trong lồn lên mức cao nhất. Thứ đồ chơi chạy điện điên cuồng rung bần bật, khuấy đảo bên trong hang động ướt át, chà xát vào từng nếp gấp thịt non nhạy cảm khiến nước nhờn tuôn ra xối xả. Bà vừa nhắm nghiền mắt hưởng thụ khoái cảm dâm dục từ bên trong tiểu huyệt dính nhớp truyền đến, vừa cố gắng điều chỉnh hơi thở đang dần trở nên hỗn loạn.
Giọng nói của mẹ lúc này đã hoàn toàn thay đổi, nó pha trộn giữa tiếng thở dốc nặng nề vì dục vọng và sự run rẩy không thể kiềm chế:
“Mộng Nhiên… Chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi… Sao mày lại đột nhiên nghĩ đến việc liên hệ với tao thế hả… Lần trước tao nghe bố tao nói… Sau khi tao kết hôn… Cái trạm xe buýt mà chúng ta thành lập liền giải tán rồi cơ mà… Tao nhớ không lầm thì không lâu sau đó mày cũng kết hôn rồi…”
Đầu dây bên kia, Lưu Mộng Nhiên cũng đáp lại bằng một giọng nói lả lơi, pha chút tiếng thở dốc dâm đãng, dường như cô ta cũng đang làm chuyện gì đó mờ ám:
“Đúng vậy… Sau khi mày, cái con ‘xe buýt’ chủ lực rút lui để đi lấy chồng… mọi người đều cảm thấy có chút chơi chán, thiếu đi nhiệt huyết… cho nên chậm rãi đều tan rã cả… Tao cũng thế, nửaăm sau đó thì gả cho một lão giáo sư già, người từng tham gia trò chơi đổi vợ cùng bố tao… Tao cũng sinh cho ông ấy hai đứa con trai rồi…”
Nghe cô bạn thân nhắc lại chuyện xưa, ký ức của mẹ lại trôi về những ngày tháng thanh xuân trác táng. Bà nhớ đến những đêm trong ký túc xá đại học, khi những người khác đã về quê nghỉ lễ, bà và Mộng Nhiên lôi kéo thêm vài cô bạn thân, mở toang cửa phòng đón một đám nam sinh lực lưỡng vào để tổ chức những bữa tiệc sex tập thể thâu đêm suốt sáng. Bà nhớ cảm giác bị mười mấy gã đàn ông thay phiên nhau luân gian, tinh dịch bắn đầy người.
Rồi những ngày lang thang ở phố đi bộ gần trường cấp ba, tùy ý bắt chuyện với bất kỳ gã đàn ông nào lọt vào mắt xanh, từ những cậu học sinh non tơ đến những nhân viên văn phòng đạo mạo, rồi kéo nhau vào khách sạn, ra công viên, hay chui rúc trong những con hẻm tối tăm không người để làm tình.
Thậm chí, đỉnh điểm là những lần muốn khiêu chiến cực hạn bản thân, bà cùng hội chị em mặc những chiếc quần lót dâm đãng – đồng phục của “trạm xe buýt”, tụ tập tại biệt thự của một nữ đại gia giàu có. Ở đó, họ cùng nhau bị những gã trai bao, những gã lực điền mà đại tỷ thuê về, tiến hành gian dâm liên tục suốt ba ngày ba đêm, chịch đến mức ý thức mơ hồ, không còn biết trời trăng gì nữa.
So sánh những ký ức rực lửa ấy với cảnh tượng hiện giờ, an phận sống qua ngày cùng người chồng yếu sinh lý, mẹ tôi mặc dù rất yêu bố và hưởng thụ sự bình yên này, nhưng sâu thẳm trong cơ thể dâm đãng lâu ngày không được thỏa mãn, bà vẫn sinh ra một sự trống trải, một nỗi khát khao thầm kín.
Hồi lâu sau, mẹ mới lấy lại được chút tỉnh táo từ dòng hồi ức miên man, bà hít sâu một hơi, cố nén tiếng rên rỉ chực trào ra khỏi cổ họng, hỏi tiếp:
“Nói đi… sao tự nhiên mày lại gọi cho tao… có chuyện gì quan trọng sao?”
“Không có việc gì thì không thể tìm mày ôn chuyện sao?” Lưu Mộng Nhiên cười khúc khích, rồi bất chợt phát ra một tràng rên rỉ và tiếng rú lên đầy khoái lạc, nghe như thể cô ta đang bị ai đó thúc mạnh từ phía sau, khiến tim mẹ tôi cũng đập thình thịch theo. Sau một hồi thở dốc, giọng Mộng Nhiên lại vang lên, đầy vẻ lẳng lơ:
“Thật ra… sau mấy năm tu tâm dưỡng tính, tao phát hiện ra mình trời sinh chính là một con ‘xe buýt’, cái bản tính đĩ thõa đã ngấm vào trong xương tủy thì không thể nào thay đổi được. Vừa hay lão chồng già nhà tao lại thích tao như vậy, cho nên tao đã quyết định tái xuất giang hồ, thành lập lại ‘trạm xe buýt’. Hiện tại cuộc sống khấm khá hơn, mọi người cũng cởi mở hơn nhiều, nên trạm của tao đã quy tụ được hai mươi ba chiếc ‘xe buýt’ rồi đấy. Nhỏ nhất là một con hồ ly tinh mười ba tuổi chuyên loạn luân với bố ruột, lớn nhất là một quả phụ hơn bốn mươi tuổi mà ai cũng gọi là Trương tỷ. Ngay cả những tỷ muội cũ của chúng ta, trừ tao ra thì cũng có ba người đã gia nhập lại rồi. Tao gọi để hỏi xem mày có hứng thú quay lại không?”

Bình luận

Để lại bình luận