Chương 6

: Săn Hổ Và Rồng Nổi Giận
Linh khí: 300/300 May mắn: 0/100 Trạng thái: Ăn no Kinh nghiệm: 120/600 Võ luyện: 170 Tiền: 7 lượng bạc 20 tiền đồng
Còn thiếu 480 kinh nghiệm nữa là lên cấp. Với thực lực hiện tại, cộng thêm Bộ Trang Bị Gà Vương (đồ Thánh cấp chứ đùa à), lực phòng thủ của hắn phải gọi là kinh người. Hắn cảm giác mình có thể vượt cấp khiêu chiến quái vật mạnh hơn nhiều.
“Chắc đánh được Linh thú cấp Võ Giả hậu kỳ đấy. Kinh nghiệm sẽ ngon hơn.”
Lam Vũ Thần quyết định ngày mai sẽ đi săn hổ. Hổ là chúa sơn lâm, chắc chắn kinh nghiệm sẽ cao.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng bằng thịt gà rừng, hắn dẫn Tiểu Hoa lên núi sâu hơn. Tiểu Hồng nằm gọn trong ngực Tiểu Hoa, hưởng thụ sự êm ái và ấm áp.
Đi được vài giờ, cuối cùng họ cũng gặp một con hổ. Con hổ này to lớn vạm vỡ hơn hẳn hổ ở Trái Đất, nanh vuốt sắc nhọn, lông dựng ngược, trông cực kỳ hung dữ.
Lam Vũ Thần không hề sợ hãi, lao thẳng tới tung Sát Quyền!
-400!
Quá ngon!
Con hổ bị đau, gầm lên giận dữ. Nó nhận ra tên nhãi con này không đơn giản. Lam Vũ Thần soi thông tin:
Linh thú: Hổ (Ấu niên kỳ) Cấp bậc: 7 Cảnh giới: Võ Giả hậu kỳ Sinh mệnh: 350/750
Con hổ lao vào vồ, móng vuốt sắc lẹm chụp xuống đầu hắn. “Rống ~~~”
“Đinh!” – Hệ thống báo sát thương nhận vào: 0!
“Ha ha ha ha! Gãi ngứa à? Đồ con mèo to xác! Xem bố mày đây!”
“Oanh!”
Thêm một cú Sát Quyền nữa. -400!
Con hổ ngã lăn quay. K.O!
“Đinh! Chúc mừng tiêu diệt Hổ, nhận 70 kinh nghiệm, 25 võ luyện, 10 may mắn, 10 tiền đồng. Nhận được vật phẩm: Pín Hổ (Ngầu pín)!”
“Á đù, 70 kinh nghiệm! Giết 7 con là lên cấp! Ngon!”
Tuy nhiên, con này mới là hổ con thôi. Nếu gặp hổ trưởng thành thì sao? Chắc chắn bố mẹ nó sẽ tìm đến báo thù. Nhưng Lam Vũ Thần không ngán!
Chiến dịch tàn sát loài hổ bắt đầu!
Mấy ngày liên tiếp, Lam Vũ Thần cày nát khu rừng. Hổ trong núi giờ nhìn thấy hắn là chạy mất dép. Cấp bậc của hắn tăng vùn vụt lên cấp 8.
Hắn kiểm kê chiến lợi phẩm: 3 Mật hổ, 5 Pín hổ, 5 Da hổ, 5 Xương hổ, 10 Vuốt hổ… Tổng cộng đã giết ít nhất 28 con!
Họ càng lúc càng tiến gần đến đỉnh núi. Tiểu Hoa từng nói ngọn núi này có Rồng, nên gọi là Phục Long Sơn.
Mấy hôm nay, đỉnh núi mây đen vần vũ, sấm chớp ầm ầm. Không phải mây mưa bình thường mà là Thiên Kiếp!
“Chẳng lẽ Tiểu Hoa nói đúng?”
Lam Vũ Thần quyết định leo lên đỉnh núi xem sao. Hắn nấp vào một góc kín quan sát. Xa xa, một bông hoa băng tỏa ra tiên khí lượn lờ. Chắc chắn là bảo vật!
Đột nhiên, tiếng rồng gầm vang trời, chấn động cả màng nhĩ. Tiểu Hoa sợ đến hồn bay phách lạc, đòi về.
________________

Bình luận

Để lại bình luận