Chương 6

Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển. Từ vai, nó trượt chậm rãi xuống cánh tay trần của Lan, rồi dừng lại ở bàn tay đang đặt trên đùi cô. Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lan, đan những ngón tay thô ráp của mình vào, siết chặt.

“Tài xế,” Thiên bất ngờ lên tiếng, mắt vẫn nhìn Lan nhưng giọng nói hướng về phía trước.

Minh giật thót mình: “Dạ… dạ cậu chủ?”

“Chỉnh nhiệt độ lên một chút. Bạn gái tôi đang lạnh,” Thiên nhấn mạnh hai chữ bạn gái một cách trơn tru, như thể Lan đã thuộc về hắn từ lâu.

“Vâng… vâng thưa cậu,” Minh đáp, giọng lạc đi. Gã vừa chỉnh điều hòa, vừa liếc nhìn kính chiếu hậu. Gã thấy tay Thiên đang vuốt ve mu bàn tay vợ gã, ngón tay cái của hắn mơn trớn lòng bàn tay Lan đầy ám muội.

“Em chưa có bạn trai thật sao?” Thiên quay sang hỏi Lan, ánh mắt soi mói đầy vẻ nghi hoặc nhưng cũng đầy thích thú. “Một cô gái có đôi mắt ướt át và thân hình… gợi cảm thế này, chắc phải có cả tá đàn ông theo đuổi chứ?”

Lan nhớ lại lời Minh dặn. Cô ngước mắt lên, nhìn Thiên bằng ánh mắt ngây thơ (giả tạo) nhất có thể: “Em… em chỉ tập trung học đàn thôi. Bố mẹ em khó tính lắm.”

“Khó tính à?” Thiên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian kín mít. Bàn tay hắn bất ngờ buông tay Lan ra, nhưng lại đặt lên đùi cô.

Lần này, hắn đặt tay lên phần đùi non, nơi tà váy lụa xẻ cao vừa hé mở. Lớp vải lụa trơn trượt khiến bàn tay hắn dễ dàng lướt đi.

“Thế thì anh sẽ là người đầu tiên…” Thiên thì thầm, những ngón tay bắt đầu di chuyển cao hơn một chút, tiến về phía khe lồn giữa hai chân cô. “…dạy em thế nào là ‘người lớn’.”

Lan cứng đờ người. Cô cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay Thiên xuyên qua lớp váy mỏng. Nó đang ở rất gần vùng cấm địa, nơi cô đang mặc chiếc quần lót lọt khe bé xíu mà Minh ép buộc.

Cô liếc nhìn lên gương chiếu hậu cầu cứu.

Nhưng trong gương, cô chỉ thấy đôi mắt của Minh. Đôi mắt ấy không hề có sự giận dữ hay muốn ngăn cản. Ngược lại, nó đỏ ngầu, dán chặt vào bàn tay đang đặt trên đùi cô của Thiên. Minh đang nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, nuốt nước bọt, và Lan – với bản năng của người vợ – biết rằng chồng mình đang… hưng phấn.

Minh đang hứng tình khi thấy vợ mình bị quấy rối.

Sự nhận thức đó khiến Lan choáng váng. Một cảm giác tủi nhục dâng trào, nhưng kỳ lạ thay, đi kèm với nó là một luồng nhiệt nóng ran lan tỏa từ bụng dưới. Cơ thể cô, vốn đã bị kích thích bởi sự va chạm của người đàn ông xa lạ đầy nam tính, nay lại càng trở nên nhạy cảm hơn trước ánh nhìn bệnh hoạn của chồng.

lồn của cô, bị cọ xát bởi sợi dây quần lọt khe, bắt đầu rỉ ra một chút dịch nhờn ấm nóng.

“Chúng ta đến nơi rồi,” Thiên nói, rút tay lại ngay khi xe vừa dừng bánh, nhưng không quên vỗ nhẹ lên đùi Lan một cái bộp đầy tính sở hữu. “Vào trong thôi. Anh muốn tìm hiểu kỹ hơn về… bên trong con người em.”

Minh vội vã xuống mở cửa xe. Khi Lan bước xuống, mặt cô đỏ bừng, chân hơi run rẩy. Minh cúi đầu, nhưng ánh mắt lén lút nhìn xuống phần giữa hai chân vợ, thầm tự hỏi liệu cô đã ướt chưa sau màn dạo đầu táo bạo ngay sau lưng gã.

Một tuần trôi qua kể từ buổi hẹn đầu tiên. Căn phòng trọ ẩm thấp của vợ chồng Minh bỗng trở nên chật chội hơn, không phải vì đồ đạc tăng lên, mà vì sự xuất hiện của những món đồ “ngoại lai” đắt tiền nằm lạc lõng giữa đống quần áo cũ kỹ.

Bảo Thiên không tấn công dồn dập bằng những tin nhắn sến súa. Hắn tấn công bằng sự áp đảo của vật chất.

Minh vừa đi làm về, tay xách theo một chiếc túi giấy màu cam rực rỡ của thương hiệu Hermès. Gã đặt nó lên chiếc bàn nhựa ọp ẹp, cẩn trọng như đang nâng một quả bom nổ chậm.

“Lại là quà của anh ta sao?” Lan đang nấu cơm, quay lại nhìn, ánh mắt thoáng vẻ mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự tò mò.

Bình luận

Để lại bình luận