Chương 5

“Anya giỏi lắm… Anya là nhất… ôi, cảm giác đôi tay này lướt trên da thịt mình… nó khiến Bond muốn tan chảy ra… cơn nóng đang dịu lại… nhưng nó cũng khiến Bond thấy… muốn nhiều hơn…”

Tôi bắt đầu chèn vào những hình ảnh giả lập: hình ảnh Anya đang ôm chặt lấy tôi, hình ảnh con bé vùi mặt vào bộ lông của tôi trong khi tôi liếm láp làn da con bé. Anya tiếp nhận những hình ảnh đó một cách thụ động. Con bé thấy mình trong những viễn cảnh đó, và lạ thay, con bé không thấy sợ. Con bé thấy… một sự kết nối mãnh liệt.

“Bond… thấy đỡ hơn chưa?” Anya hỏi, giọng con bé giờ đây đã lạc đi, mang theo một nhịp thở hơi gấp gáp.

Bàn tay con bé vẫn không ngừng chuyển động. Sự cọ xát giữa lòng bàn tay mềm mại và vùng bụng nhạy cảm của tôi tạo ra một luồng khoái cảm chạy thẳng lên đại não. Tôi nhắm mắt tận hưởng, thầm khen ngợi sự phối hợp tuyệt vời này. Đây chính là “Slowburn” – sự cháy chậm của dục vọng dưới lớp vỏ của sự quan tâm.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân bên ngoài hành lang vang lên.

Cộp. Cộp. Cộp.

Đó là bước chân của Yor. Cô ấy đã về sớm hơn dự kiến.

Anya giật mình, rụt tay lại như bị điện giật. Con bé vội vàng đứng bật dậy, mặt đỏ bừng tận mang tai, đôi tay vân vê tà áo đồng phục một cách lúng túng.

“Bond! Phải… phải đi học bài thôi!” Anya nói lớn, một cách vụng về để che giấu sự bối rối.

Tôi lập tức lật người lại, nằm sấp xuống như một chú chó ngoan ngoãn đang ngủ ngày. Trong tâm trí, tôi nhanh chóng thu dọn tất cả những suy nghĩ đen tối, thay thế bằng một tầng “Mệt mỏi sau khi bị ốm”.

“Ngủ thôi… cảm ơn Anya… Bond đỡ nhiều rồi… Anya là thiên thần của Bond…”

Yor mở cửa bước vào, tay xách túi thực phẩm: “Anya-chan! Mama về rồi đây. Ồ, Bond đang ngủ sao? Trông nó có vẻ hơi mệt nhỉ?”

Anya lắp bắp: “Dạ… dạ! Bond bị ốm nhẹ, nhưng con… con đã chăm sóc Bond rồi ạ!”

Yor mỉm cười, đi lại xoa đầu Anya: “Anya ngoan quá. Biết chăm sóc thú cưng rồi cơ đấy. Con có muốn giúp Mama chuẩn bị bữa tối không?”

“Dạ… con… con muốn lên phòng nghỉ một chút ạ!” Anya nói rồi chạy biến lên lầu, không dám nhìn lại phía tôi hay Yor.

Tôi mở một mắt, nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Anya. Tôi có thể cảm nhận được qua sự kết nối tâm linh còn sót lại: Trái tim con bé vẫn đang đập loạn nhịp. Những ngón tay mà con bé vừa dùng để vuốt ve tôi vẫn còn đang run rẩy.

Trong đầu Anya lúc này, một sự hỗn loạn đang diễn ra. Con bé không hiểu tại sao việc giúp Bond “giảm đau” lại khiến con bé thấy nóng nảy và bồn chồn đến thế. Con bé không hiểu tại sao những lời khen ngợi của tôi trong suy nghĩ lại khiến con bé thấy tự hào và… thèm khát được nghe thêm.

Tôi khẽ liếm mép, cảm giác vị ngọt ngào của sự thao túng vẫn còn đọng lại.

Yor đi vào bếp, bắt đầu tiếng dao thớt quen thuộc. Cô ấy hoàn toàn không biết rằng, đứa con gái ngây thơ của mình vừa có một trải nghiệm “vượt rào” tâm lý đầu tiên với chú chó cưng của gia đình. Và quan trọng hơn, tôi đã thấy được sự phản ứng của Anya. Con bé là một “Mutsuri” tiềm năng – dâm ngầm. Sự ngây thơ của con bé chỉ là cái vỏ bọc cho một sự nhạy cảm cực độ đối với những kích thích cảm xúc mạnh mẽ.

“Anya à… đây chỉ là buổi tập dượt thôi.” – Tôi thầm nghĩ, lần này tôi giấu kỹ suy nghĩ này vào tận lõi sâu nhất của ý thức, nơi mà ngay cả năng lực của Anya cũng không thể chạm tới.

“Ngày mai, cơn đau của Bond sẽ quay trở lại… và nó sẽ cần một sự xoa dịu sâu sắc hơn, lâu hơn. Và em… em sẽ không thể từ chối được đâu.”

Bữa tối hôm đó, Anya ngồi im lặng một cách lạ thường. Loid thỉnh thoảng nhìn con bé đầy nghi hoặc, nhưng con bé chỉ cúi gắm mặt vào bát cơm đậu phộng.

Dưới gầm bàn, tôi cố tình đưa cái đuôi to lớn của mình quấn nhẹ lấy cổ chân trần của Anya. Con bé giật thót, nhưng không hề rụt chân lại. Con bé để mặc cho lớp lông cọ xát vào da mình, đôi mắt long lanh một sự bướng bỉnh và tò mò không tên.

Bình luận

Để lại bình luận