Chương 5

Một ý nghĩ dâm loạn nảy sinh trong đầu Như Hương, rằng nếu nơi con xuất tinh không phải là quần lót là là chính trong âm hộ nàng.

Tim đập thình thịch, mặt nóng bừng, Như Hương vội xóa đi ý tưởng lăng loàn, nhưng tay nàng đã vô thức tìm đến cửa mình đang thèm khát…

***

Dù cùng trường nhưng nhiều lúc không về cùng giờ nên Như Hương đến trường bằng xe máy còn thằng Cương đi riêng bằng xe đạp.

Gặp nhau ở nhà giữ xe, Ngọc Tuyết liền đến hỏi Như Hương: “Bộ hôm qua chị mặc thử chưa? Có cần em sửa chỗ nào không?”

Như Hương lườm đáp: “Đồ như thế ai mà dám mặc!”

Ngọc Tuyết cười nói: “Chị phải nghĩ thoáng lên, mình phải đẹp, phải quyến rũ thì đàn ông mới mê chứ! Chị thấy em không, tuy không xinh đẹp bằng chị nhưng đàn ông theo em phải xếp hàng đấy nhé!”

“Không biết xấu hổ còn khoe nữa! Cô làm cô giáo kiểu gì thế hả?” Như Hương trợn mắt nói.

Vì quá thân thiết nên Ngọc Tuyết không hề thấy xấu hổ mà còn tự tin đáp: “Cô giáo cũng là phụ nữ, cũng có nhu cầu! Mà em cũng nói rồi, em thích làm máy bay, thích lái trai trẻ, nhóc Cương nhà chị rất đúng gu em, chị không lo thu hoạch sớm đi, em nẫng tay trên ráng chịu!”

Bị nói trúng tim đen, Như Hương vừa tức vừa xấu hổ véo lên tay Ngọc Tuyết, nhưng Ngọc Tuyết được nước càng nói: “Nghĩ mà xem, cái cảnh từ một cậu trai tơ mặt búng ra sữa vừa ngây thơ vừa tò mò, bị em dụ dỗ và đào tạo dần thành một mỹ nam biết thương yêu, biết nuông chiều em. Cái cảm giác chinh phục đó sao mà nó thỏa mãn quá.”

Những lời nói của Ngọc Tuyết như một liều mê hoặc dẫn dắt Như Hương mơ màng tưởng tượng về cái viễn cảnh đó, với nhân vật chính là nàng và con trai nàng…

Rất nhiều ánh mắt đang nhìn về phía Như Hương và Ngọc Tuyết, nhưng trong tiếng học sinh ồn ào náo nhiệt khắp trường thì không ai nghe hai nàng trò chuyện, chỉ nhìn thấy hai cô giáo xinh đẹp nhất trường đang vừa đi vừa cười đùa rạng rỡ, tà áo dài mềm mại đong đưa theo từng bước chân nhẹ nhàng dưới nắng ban mai, cảnh tượng thật dịu dàng, thật thơ mộng.

“Thưa mẹ con đi học mới về!”

“Ừ con vào tắm rửa đi rồi ăn cơm.”

Vẫn lời chào thưa lễ phép, vẫn lời hồi đáp dịu dàng bình thường như bao ngày, nhưng trong cái sự bình thường đó là cái liếc mắt khao khát của người con khi nhìn về cơ thể mẹ nó, còn ở người mẹ là cảm giác mất tự nhiên trước ánh mắt thèm khát của con mình.

Cương giờ đây có thêm thú vui mới, thú vui xem phim sex, đặc biệt là nội dung loạn luân. Ngoài xem phim, dần dần Cương còn tìm được thể loại truyện tranh và truyện chữ, tất cả đều nói về đề tài loạn luân mẹ con. Phim thì chân thật, truyện tranh thì hoàn mỹ hóa, truyện chữ thì chi tiết và gợi sức tưởng tượng, tất cả đã tiêm nhiễm vào đầu óc chàng trai mới lớn để khiến cho khát khao được loạn luân với mẹ của nó ngày càng rạo rực.

Cương cũng có thêm thói quen mới, thói quen thủ dâm, đặc biệt là thủ dâm bằng quần áo của mẹ nó. Ban đầu chỉ là quần lót, sau đó là áo ngực, rồi đến quần áo mặc nhà và cả áo dài, quần dài để mặc đi dạy của Như Hương đều từng dính qua tinh dịch của Cương, nghĩ cảnh mẹ trong bộ áo dài thướt tha dang chân ra cho mình hưởng thụ, Cương cảm thấy kích thích tột cùng.

Như Hương đều biết, nàng đã từng có ý định bảo con trai ngừng lại vì điều đó là sai trái. Nhưng trớ trêu là chính bản thân Như Hương cũng đã sinh ra một thói quen tưởng tượng đến con trai để giải tỏa sinh lý, thậm chí trong cơn dâm tình, nàng còn nảy sinh ý định dụ dỗ con mình bước vào con đường sai trái.

Khi tỉnh táo thì lí trí chiến thắng, nhưng lúc đêm về thì dục vọng lại dẫn dắt Hương đến với những ý tưởng lăng loàn giữa mẹ và con trai. Khi ấy, những lời nói đầy mê hoặc của Ngọc Tuyết như văng vẳng thì thầm bên tai Hương: “Nghĩ mà xem, cái cảnh từ một cậu trai tơ mặt búng ra sữa vừa ngây thơ vừa tò mò, bị em dụ dỗ và đào tạo dần thành một mỹ nam biết thương yêu, biết nuông chiều em. Cái cảm giác chinh phục đó sao mà nó thỏa mãn quá.”

Như Hương thích trồng hoa, trồng rau quả trong vườn nhà, từ những hạt giống mong manh được nàng ươm mầm chăm sóc đến khi trưởng thành mạnh mẽ, đơm hoa thơm, kết quả ngọt, cảm giác lúc thu hoạch quả và ngắm hoa sao mà hạnh phúc, sao mà thỏa mãn.

Như Hương lại liên tưởng đến con trai mình, từ một tinh trùng nhỏ nhoi kết hợp với trứng thành một bào thai, trải qua những ngày nàng mong chờ rồi sinh ra và chăm sóc từng giờ từng phút từng ngày, đến nay thì con đã bắt đầu giai đoạn trưởng thành, giống như cây chờ ngày cho ra quả ngọt.

Nhưng cây muốn ra quả ngọt cũng cần chăm bón, uốn nắn. Như Hương khẽ rùng mình khi trong đầu nàng nảy sinh một ý nghĩ vô cùng dâm loạn. Gọi là ý nghĩ, chi bằng gọi là ước muốn, ước muốn uốn nắn đứa con trai non nớt của mình thành một người đàn ông tràn đầy kinh nghiệm để có thể giúp nàng giải tỏa những khao khát hằng đêm.

Bình luận

Để lại bình luận