Chương 5

“Anh Phú… anh thấy đỡ hơn không?” cô khẽ hỏi, giọng vẫn còn sự quan tâm ngây thơ.

Ông ta không trả lời, chỉ “ậm ừ” trong cổ họng. Có vẻ như ông ta đã tỉnh táo lại một chút. Bất chợt, bàn tay to bè của ông ta đưa lên, nắm lấy cổ tay cô, một cái nắm bất ngờ và chặt chẽ.

“Hương à…” giọng ông ta khàn khàn, không còn vẻ say xỉn. “Ngồi… ngồi lên giường đi. Bóp đầu cho anh một lát… đau quá.”

Hương hơi do dự, nhưng mệnh lệnh trong giọng nói đó khiến cô không dám trái lời. Cô khép nép ngồi lên mép giường, hai bàn tay thon dài, mềm mại của cô khẽ khàng đặt lên hai bên thái dương của ông ta, bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng.

Trong ánh đèn vàng vọt của phòng ngủ, cô có dịp quan sát ông sếp của mình ở cự ly gần. Gương mặt ông ta khi nhắm mắt trông không còn vẻ uy nghiêm, chỉ có sự mệt mỏi và những nếp nhăn của tuổi tác. Nhưng trong lúc đang mải mê suy nghĩ, ánh mắt cô tình cờ lướt xuống phía dưới.

Tim cô thót lại, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Ngay chỗ chiếc quần tây đắt tiền của ông giám đốc, một khối gì đó đang cộm hẳn lên, rất rõ ràng. Nó căng cứng, đội lớp vải lên, tạo thành một hình thù không thể nhầm lẫn của sự ham muốn. Mặt cô đỏ bừng lên. Hơi rượu trong người như bay đi đâu hết, chỉ còn lại một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Màn kịch đã hạ xuống.

(Hương): Quái quỷ thật! Cái ông này… say đến thế mà vẫn… Chắc có rượu vào lại muốn cái khoản đó đây. Thật kinh tởm!

Cô cảm thấy ghê tởm, và một sự sợ hãi sắc lẹm bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Cô vội rụt tay lại, định đứng dậy kết thúc việc massage để về phòng, để thoát khỏi cái không gian đang trở nên nguy hiểm này. “Anh Phú, chắc anh cũng đỡ rồi. Em xin phép về phòng nghỉ đây ạ.”

Nhưng cô chưa kịp đứng lên. Lời nói của cô còn lơ lửng trong không khí.

Nhanh như cắt, ông Phú, người mà cô nghĩ đang say không biết trời đất gì, đột ngột mở choàng mắt. Và đó không phải là đôi mắt của một người say. Đôi mắt đó trong vắt, sáng rực lên một thứ ham muốn trần trụi, một ánh nhìn của con thú đã vờn mồi đủ lâu. Ông ta chồm dậy, một chuyển động nhanh nhẹn đến đáng sợ ở một gã đàn ông to béo. Vòng tay to như gọng kìm của ông ta ôm chầm lấy cô, dùng sức mạnh của một gã đàn ông trưởng thành vật ngửa cô xuống giường.

Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, trong một tích tắc. Hương chỉ kịp kêu lên một tiếng “Á…” thì miệng đã bị bàn tay thô ráp của ông ta bịt chặt. Toàn bộ cơ thể to béo của ông ta đè lên người cô, một sức nặng của sự xâm phạm, khiến cô không thể thở nổi.

Ông ta vừa đè giữ cô, vừa cởi phăng chiếc áo sơ mi của mình ra, để lộ lồng ngực đầy lông lá, xồm xoàm. Chiếc quần dài cũng bị ông ta dùng chân đạp tụt xuống một cách nhanh chóng. Con thú đã hoàn toàn lột bỏ lớp vỏ bọc con người.

Hương hoảng loạn tột độ. Cô cố gắng vùng vẫy, giãy giụa trong vô vọng, nhưng sức của cô chỉ như châu chấu đá xe. Cô vừa cố đẩy cơ thể nặng trịch của ông ta ra, vừa ấp úng trong tiếng nấc nghẹn, những âm thanh bị bóp méo qua kẽ tay ông ta: “Ơ kìa, anh Phú… anh làm gì vậy… anh buông em ra… kìa anh…”

Nhưng lời van xin của cô chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Nó chìm nghỉm trong tiếng cười khà khà đầy thỏa mãn và tiếng thở hổn hển của con thú dữ đã tìm thấy con mồi của mình.

=======================

Sức nặng của cơ thể to béo của ông Phú như một tảng đá đè lên người Thu Hương, ép chặt cô xuống tấm đệm lún sâu. Không khí trong lồng ngực cô như bị rút cạn. Hơi thở của ông ta, nồng nặc mùi rượu và mùi của một kẻ săn mồi, phả thẳng vào mặt cô, khiến cô cảm thấy buồn nôn.

“Ưm… ưm…” Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích. Một tay ông ta ghì chặt cả hai cổ tay mảnh khảnh của cô lên phía trên đầu, khóa chặt chúng vào thành giường. Sức của một người đàn ông trưởng thành, lại đang trong cơn điên cuồng của dục vọng, khiến sự phản kháng của cô trở nên yếu ớt, tội nghiệp.

Tay còn lại của ông ta bắt đầu hành trình tội lỗi của nó. Lần này, nó không còn là những cái chạm vô tình nữa. Nó thô bạo và dứt khoát. Bàn tay to bè, thô ráp của ông ta giật mạnh một bên quai của chiếc váy trắng. Một tiếng “rẹt” khô khốc vang lên. Sợi dây mỏng manh đứt tung. Rồi đến bên còn lại. Chiếc váy, món quà của chồng cô, niềm hãnh diện của cô, giờ đây bị kéo tuột xuống vai, xộc xệch và thảm hại.

Nước mắt cô bắt đầu trào ra, nóng hổi và bất lực. Cô lắc đầu quầy quậy, nhưng bàn tay đang bịt miệng cô của ông ta chỉ càng siết chặt hơn. Ông ta kéo tụt phần thân váy xuống tận đầu gối, để lộ ra toàn bộ phần thân trên của cô.

Bộ ngực căng tròn, đầy đặn của người phụ nữ một con, vốn được bao bọc kín đáo trong lớp áo lót ren màu trắng đơn giản, giờ đây phơi bày trọn vẹn. Làn da trắng mịn của cô ửng đỏ lên vì sự cọ xát và vì xấu hổ. Ông Phú nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở khó nhọc của cô, đôi mắt ông ta sáng lên một vẻ thèm khát trần trụi.

Bình luận

Để lại bình luận