Chương 5

Tôi đáp: “Nghe lời chủ nhân.”

Cô ấy bảo: “Nói cụ thể.”

Tôi nói: “Chủ nhân từ từ khai phá bản tính nô lệ của anh, anhcó thể làm chó, nô lệ tình dục, nô lệ toilet.”

Cô ấy cười: “Uống nước tiểu thì được, nhưng phân của em không cho anh ăn.”

Tôi hỏi: “Sao vậy?”

Cô ấy bảo: “Miệng chó mà ăn phân, còn liếm chân kiểu gì.”

Trời, lần huấn luyện đầu tiên mà đã nói chuyện bậy bạ thế.

Có lúc tôi muốn nói: “Vợ ơi, cho anh làm nô lệ cuckold đi.” Nhưng ý nghĩ chỉ thoáng qua, tôi thấy chưa đến lúc, nên kìm lại.

Liếm ngón chân xong, tôi dùng răng cắn nhẹ lớp da chết ở gót chân và dưới ngón chân, nuốt luôn. Chủ nhân rất thích khoảnh khắc này.

Liếm chân xong, đã hơn 12 giờ khuya.

Cô ấy nói: “Giai đoạn cuối bắt đầu.”

Tôi mừng thầm: “Chủ nhân, con cặc của nô lệ bị khóa khó chịu quá.”

Cô ấy bảo: “Em đâu có hứa tối nay sẽ đụ nhau, chưa tắm mà, ngủ trước đi.”

Tôi ngạc nhiên: “Giai đoạn cuối là gì?”

Cô ấy cười lớn, dùng ngón chân nâng cằm tôi: “Nô lệ chân ngoan, nghe lời.”

Cô ấy còng tay tôi ra sau lưng, đeo còng chân vào mắt cá chân cô ấy, nối dây xích từ cổ tôi với còng chân, để dư khoảng nửa mét. Cô ấy nói: “Giai đoạn cuối, thử thách sức chịu đựng của anh. Tối nay anh quỳ cạnh giường, chờ lệnh.” Có lẽ mệt, chẳng bao lâu cô ấy đã ngáy khe khẽ.

Dây xích nửa mét, tôi không quỳ thẳng được, tay bị còng sau lưng, mất tự do. Để không đánh thức cô ấy, tôi chỉ có thể cúi người ở cuối giường, đầu dán vào lòng bàn chân cô ấy, chợp mắt. Một đêm đủ để cảm nhận khoảng cách trời đất: chủ nhân trên giường, gần mà xa, đôi chân ngọc của cô ấy như ngọn núi, chắn giữa hai chúng tôi, khiến tôi sùng bái. Nửa đêm tỉnh dậy, mở mắt ra là đôi chân cỡ 39 ngay trước mặt.

Không biết ngủ thiếp đi lúc nào, tỉnh dậy thì dây xích và còng tay đã được tháo. Tôi đứng dậy, bất chấp lưng đau, ôm Bích Ngọc từ phía sau khi cô ấy đang trang điểm, siết chặt cô ấy. Cô ấy quay lại, chúng tôi ôm nhau, tôi điên cuồng hôn lưỡi mềm mại của cô ấy, hôn ướt át hồi lâu. Sáng sớm, cô ấy lại trở về dáng vẻ dịu dàng, nhỏ nhẹ như chim non nép vào người. Hóa ra, được hôn chủ nhân đã là một phần thưởng lớn, còn dám đòi hỏi gì chuyện đụ nhau. Dù con cặc vẫn bị khóa trinh tiết, lòng trung thành sâu sắc đã bắt đầu hình thành.

Trên đường đi làm, tôi nhận được tin nhắn từ Bích Ngọc: “Chồng ơi, em nhớ anh, lưng chắc mỏi lắm, làm việc tranh thủ chợp mắt chút nha, yêu anh, Bích Ngọc.”

Việc tháo khóa CB6000 là chuyện hơn hai tháng sau, nhưng đó là chuyện sau này.

Kể từ khi bắt đầu chơi BDSM, chuyện đụ nhau của chúng tôi rất hòa hợp. Vài năm trôi qua, có chút tiền tiết kiệm, tuổi cũng lớn, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện cưới xin. Một lần tình cờ, sau khi đụ nhau, Bích Ngọc bất ngờ có thai. Có lẽ do kỳ kinh của cô ấy lúc đó rối loạn, tính sai ngày an toàn, mà tôi lúc cao trào chẳng chút do dự, bắn tinh thẳng vào trong. Hai tháng sau mới biết có thai. Nghĩ cô ấy cũng gần 27 tuổi, chúng tôi thuận nước đẩy thuyền, quyết định đăng ký kết hôn và sinh con.

Tôi gọi điện cho mẹ Bích Ngọc, ngoài dự đoán, biết con gái bị “chọc thủng bụng”, bà chẳng giận, chỉ dặn nhanh chóng lo chuyện cưới hỏi. Có vẻ bà đã chuẩn bị tâm lý, trai gái sống chung như củi khô lửa bén, sớm muộn cũng “bắn súng nhầm”.

Nói đến đây, để tôi giới thiệu về mẹ Bích Ngọc, chúng tôi gọi bà là chị. Hồi năm ba đại học, Bích Ngọc dẫn tôi về Cần Thơ gặp gia đình. Vừa bước vào sân, chưa vào phòng khách, tôi đã thấy một người phụ nữ ngồi trên ghế bành, nhàn nhã ăn hạt dưa, tóc búi, mặc áo bà ba, xung quanh có vài người lạ. Bích Ngọc giới thiệu: “Đây là chị gái chị cưới đi xa.” Tôi nghe xong, cười niềm nở: “Chị ơi, chào chị.” Người phụ nữ bật cười, đứng dậy: “Nhìn lại đi?” Tôi bảo: “Chị, lần đầu đến, em không biết quy tắc nhà mình.” “Chị” nói: “Lộn thế hệ rồi.” Khi biết sự thật, mặt tôi đỏ bừng vì ngại. Mẹ Bích Ngọc bảo: “Sau này cứ gọi chị, càng gọi càng trẻ.” Mọi người xung quanh cũng hùa theo cười. Thế là tôi có thêm một “chị”. Bà cũng thấy tôi là người thật thà, nên lần đầu ra mắt, chẳng bị làm khó.

Bình luận

Để lại bình luận