Chương 5

Lan ngập ngừng giây lát, nhớ đến lời dặn của chồng, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt long lanh ngước lên nhìn hắn: “Dạ… nhưng chỉ một lúc thôi ạ. Em… em sợ người lạ lắm.”

Câu nói “sợ người lạ” thốt ra từ đôi môi đỏ mọng của một cô gái đang “thả rông” vòng 1 khiến Thiên bật cười thích thú. Hắn cảm thấy “thằng em” bên dưới lớp quần âu bắt đầu rục rịch.

“Đừng lo,” Thiên thì thầm, ghé sát vành tai nhạy cảm của Lan, hơi thở nóng hổi phả vào khiến cô rùng mình. “Anh sẽ rất nhẹ nhàng.”

Hắn đưa tay ra hiệu. Minh lập tức lái xe trờ tới trước cửa.

Cánh cửa xe mở ra. Minh bước xuống, cúi đầu: “Mời cậu chủ.”

Thiên không lên xe ngay, mà ga lăng mở cửa cho Lan. Khi Lan cúi người bước vào xe, chiếc váy ngắn co lên, để lộ cặp đùi trắng nõn và – trong tích tắc – Minh, người đang đứng giữ cửa, nhìn thấy ánh mắt Thiên hau háu dán chặt vào vòng 3 căng tròn của vợ mình.

Thiên quay sang Minh, nhếch mép cười – nụ cười của kẻ săn được mồi ngon: “Đến quán cà phê RuNam. Lái chậm thôi. Tao muốn… nói chuyện với cô ấy.”

Minh nuốt khan, gật đầu: “Dạ vâng.”

Cánh cửa đóng lại, nhốt ba người trong một không gian chật hẹp. Minh trở về ghế lái, trở thành kẻ phục dịch câm lặng, chở vợ mình và gã đàn ông đang khao khát chiếm đoạt cô đi vào hang ổ của dục vọng.

Không gian bên trong chiếc Maybach êm ru như tờ, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố xá Sài Gòn bên ngoài. Chỉ có tiếng động cơ rì rầm rất khẽ và tiếng máy lạnh phả ra hơi lạnh buốt giá.

Minh ngồi ghế lái, hai tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch. Mắt gã liên tục liếc lên gương chiếu hậu. Ở đó, gã thấy vợ mình – Lan – đang ngồi co ro ở góc ghế sau, cố gắng giữ khoảng cách với Thiên. Nhưng khoảng cách đó đang bị thu hẹp dần.

Thiên không ngồi yên vị ở vị trí của mình. Hắn gác một chân lên, dáng ngồi bệ vệ, thoải mái chiếm lĩnh không gian. Ánh mắt hắn không nhìn đường, mà dán chặt vào Lan.

“Em lạnh à?” Thiên hỏi, giọng trầm đục phá tan sự im lặng.

“Dạ… hơi lạnh ạ,” Lan đáp lí nhí, hai tay ôm lấy bờ vai trần.

Chiếc váy lụa mỏng manh mà Minh chọn quả thực là một vũ khí hai lưỡi. Nó tôn lên vẻ đẹp mong manh, nhưng dưới nhiệt độ thấp của xe hơi, nó trở nên vô dụng trong việc giữ ấm. Tệ hơn, hơi lạnh khiến hai đầu ti của Lan càng lúc càng cương cứng, nhô lên nhọn hoắt, đội hẳn lớp vải lụa lên thành hai điểm gồ ghề đầy khiêu khích ngay trước mắt Thiên.

Thiên nhếch mép cười. Hắn thong thả cởi chiếc áo vest đắt tiền đang mặc trên người ra. Mùi nước hoa nam tính nồng nàn sực nức tỏa ra.

“Lại đây,” Thiên ra lệnh nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.

Hắn không đưa áo cho Lan, mà nhoài người sang, trực tiếp khoác chiếc áo lên vai cô.

Hành động tưởng chừng ga lăng đó lại là một sự xâm lấn cơ thể trắng trợn. Khi choàng áo, cánh tay rắn chắc của Thiên cố tình lướt qua bầu ngực trái của Lan. Mu bàn tay hắn cọ xát vào sự mềm mại, đàn hồi của cặp bưởi đang thả rông.

“Ưm…” Lan giật mình, khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng vì bất ngờ.

Qua gương chiếu hậu, Minh thấy rõ cảnh tượng đó. Gã thấy bàn tay của gã đàn ông lạ mặt chạm vào ngực vợ mình. Gã thấy Lan rùng mình, nhưng – đúng như kịch bản gã dạy – cô không đẩy ra, mà chỉ cúi đầu e lệ, mặt đỏ bừng.

“Cảm… cảm ơn anh…” Lan lí nhí.

Thiên không rút tay về ngay. Hắn để bàn tay to lớn của mình nán lại trên bờ vai trần mịn màng của Lan, ngón tay cái miết nhẹ vào hõm xương quai xanh tinh tế.

“Da em mát thật,” Thiên thì thầm, cúi sát mặt vào cổ cô hít hà. “Và thơm nữa. Em dùng nước hoa gì vậy?”

“Em… em dùng sữa tắm thường thôi…” Lan nín thở, cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Thiên đang phả vào gáy, khiến lông tơ toàn thân cô dựng đứng.

“Thế à? Mùi tự nhiên bao giờ cũng quyến rũ nhất,” Thiên cười khẩy.

Bình luận

Để lại bình luận