Chương 4

– Đêm Của Những Bí Mật Và Sự Sa Ngã
Cơm nước xong, Phạm Minh Quân trốn vào phòng, tai đeo headphone nhưng tâm trí thì để ở ngoài phòng khách. Cậu đang chờ đợi một dấu hiệu.
“Reng reng…” Tiếng chuông điện thoại của mẹ vang lên.
Phạm Minh Quân giả vờ đi ra lấy nước, thấy mẹ đang nghe máy. Giọng bà nhỏ nhẹ, nhưng có chút run rẩy: “Alo… vâng… tôi biết rồi…”
Sau khi cúp máy, Phạm Thị Ngọc Anh vội vàng vào phòng thay đồ. Một lúc sau, bà bước ra, trang điểm đậm hơn, mùi nước hoa nồng nàn hơn.
“Mẹ đi đâu thế?” Phạm Minh Quân hỏi.
“À, mẹ có việc ở trung tâm dạy múa, có học viên cần kèm riêng. Con ở nhà học bài nhé, tối nay mẹ về muộn.” Phạm Thị Ngọc Anh nói dối không chớp mắt, nhưng bàn tay bà lại siết chặt quai túi xách.
Cánh cửa đóng lại. Phạm Minh Quân đứng đó, nhìn theo bóng mẹ, lòng đầy nghi hoặc. “Kèm riêng? Giờ này ư?”

Tại một căn phòng kín mít, không cửa sổ, chỉ có ánh đèn đỏ mờ ảo.
Phạm Thị Ngọc Anh – hay giờ đây là “Vũ Nữ Diễm” – đang quỳ trên sàn nhà lạnh lẽo. Bộ váy ngắn đã bị lột bỏ, trên người bà chỉ còn lại đôi tất lưới và đôi giày cao gót.
“Bắt đầu quy trình súc ruột số 1.” Một giọng nói vô cảm vang lên từ loa.
Phạm Thị Ngọc Anh, như một con rối bị giật dây, ngoan ngoãn bò về phía chiếc bàn dụng cụ. Hai người phụ nữ mặc đồ y tá gợi cảm bước vào. Họ không nói gì, chỉ lạnh lùng thực hiện công việc.
Một ống tiêm lớn chứa đầy 500ml sữa tươi được đưa vào hậu môn của Phạm Thị Ngọc Anh. Bà cắn môi chịu đựng, cảm giác căng trướng nơi cửa sau khiến bà muốn bài tiết ngay lập tức, nhưng lý trí (hoặc sự huấn luyện) bắt bà phải kìm nén.
“Ư… ư…” Phạm Thị Ngọc Anh rên rỉ, bụng dưới phình lên trông thấy.
Tiếp theo, một nút hậu môn hình đuôi chó được nhét vào, chặn đứng dòng sữa muốn trào ra. Một loại gel bôi trơn kích dục được bôi lên vùng kín của bà, tạo ra cảm giác nóng ran, ngứa ngáy điên dại.
“Gâu… gâu…” Bản năng con người dần bị đẩy lùi, thay vào đó là bản năng của một con vật động dục. Phạm Thị Ngọc Anh bắt đầu bò quanh phòng, cọ xát hạ bộ xuống sàn nhà để giảm bớt cơn ngứa.
Cánh cửa mở ra lần nữa. Một gã đàn ông mặc vest bước vào, bên cạnh là một người phụ nữ quản lý xinh đẹp.
“Lý lão bản, ngài thấy ‘hàng’ hôm nay thế nào?” Người quản lý hỏi.
“Tuyệt vời. Đúng là cực phẩm.” Gã đàn ông nhìn Phạm Thị Ngọc Anh đang bò dưới chân mình, mắt sáng rực lên. Hắn ngồi xổm xuống, bóp mạnh vào bầu ngực của bà.
“Gâu…” Phạm Thị Ngọc Anh rên lên, nước dâm chảy ra ướt đẫm cả đùi non.
“Đúng là con chó cái dâm đãng. Đi thôi, đêm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là sung sướng.” Gã đàn ông cầm lấy dây xích trên cổ Phạm Thị Ngọc Anh, dắt bà đi ra ngoài như dắt một con thú cưng.
Phạm Thị Ngọc Anh bò theo hắn, đi qua hành lang tối tăm, để lại phía sau những vệt nước lấp lánh. Chiếc xe hơi màu đen chờ sẵn, nuốt chửng cả hai vào màn đêm tội lỗi của thành phố.

Ở nhà, Phạm Minh Quân cảm thấy bồn chồn không yên. Cậu cố gọi cho mẹ nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài vô vọng. “Vũ đạo ban… Có thật là ở đó không?”
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. “Mẹ về?”
Phạm Minh Quân lao ra mở cửa. Nhưng người đứng đó không phải là mẹ cậu, mà là dì Hai – Nguyễn Thị Tú Hoa.
Nguyễn Thị Tú Hoa, 38 tuổi, em gái của mẹ. Dì không sang trọng như mẹ nhưng lại có một vẻ đẹp mặn mà, phố phàm và đặc biệt là đôi chân cực phẩm. Dì làm việc ở một quán cà phê, và lúc nào cũng ăn mặc rất “mát mẻ”. Hôm nay dì mặc một chiếc áo sơ mi trắng cổ chữ V khoét sâu, váy bút chì ngắn cũn cỡn và đôi tất đen mỏng tang ôm lấy đôi chân dài miên man.
“Dì Hai? Dì tìm mẹ con ạ?” Phạm Minh Quân hỏi, ánh mắt không tự chủ được mà liếc xuống đôi chân của dì.
“Ừ, mẹ con có nhà không? Dì gọi mãi không được.” Nguyễn Thị Tú Hoa bước vào nhà, mùi nước hoa rẻ tiền nhưng nồng nàn xộc vào mũi Phạm Minh Quân.
“Mẹ con đi làm rồi. Dì vào ngồi đợi chút đi.”
Nguyễn Thị Tú Hoa ngồi xuống sofa, vắt chéo chân. Hành động đó khiến chiếc váy ngắn co lên, để lộ một khoảng đùi trắng lóa tương phản với màu đen của tất. Phạm Minh Quân nuốt nước bọt ừng ực. Cậu vốn đã có những ý nghĩ không trong sáng với dì mình từ lâu, và đêm nay, sự cô đơn cùng những hình ảnh dâm dục từ video ban chiều đang thiêu đốt tâm trí cậu.
Phạm Minh Quân đi lấy nước mời dì. Khi quay lại, cậu cố tình vấp ngã, lao người về phía Nguyễn Thị Tú Hoa.
“Á!”
Phạm Minh Quân ngã đè lên người dì, bàn tay “vô tình” chộp lấy bầu ngực mềm mại sau lớp áo sơ mi mỏng, còn tay kia trượt dài trên đôi chân mang tất đen trơn láng.
Một sự im lặng bao trùm. Phạm Minh Quân ngẩng lên, chờ đợi một cái tát hoặc tiếng la hét. Nhưng không. Nguyễn Thị Tú Hoa nằm đó, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, đôi mắt lim dim mơ màng.
“Ư… Phạm Minh Quân…” Tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng dì, không phải là sự giận dữ, mà là sự kích thích.
Phạm Minh Quân sững sờ. “Chẳng lẽ… dì cũng…?”

Bình luận

Để lại bình luận