Chương 4

“Bond… vẫn còn đau sao?” Con bé thì thầm, ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi không đáp lời bằng tiếng sủa. Tôi chỉ khẽ rên rỉ, một âm thanh trầm đục phát ra từ sâu trong lồng ngực. Tôi ngước đôi mắt ướt át nhìn con bé, rồi lại cụp xuống, tỏ vẻ chịu đựng gian khổ. Đồng thời, tôi đẩy mạnh luồng suy nghĩ về phía con bé:

“Nóng quá… nhất là ở chỗ đó… nó cứ giật mạnh… nếu không được ai xoa dịu, chắc Bond chết mất… đau đớn quá… Anya ơi…”

Trong đầu Anya lúc này, “chỗ đó” là một khái niệm mơ hồ. Con bé chỉ cảm nhận được một sự tập trung năng lượng cực lớn ở vùng bụng dưới và phía sau của tôi. Với một đứa trẻ, đau là phải được xoa. Đó là logic đơn giản nhất mà con bé biết.

“Để Anya xem cho…” Con bé đưa bàn tay nhỏ nhắn ra.

Lòng bàn tay của Anya chạm vào đỉnh đầu tôi. Cảm giác ấm áp từ da thịt con bé truyền qua lớp lông dày. Nhưng đó chưa phải là cái tôi muốn. Tôi khẽ uốn người, di chuyển cơ thể to lớn của mình để đầu của tôi lách vào lòng con bé, đồng thời phần bụng dưới của tôi hơi lộ ra, hướng về phía con bé.

“Không phải ở đó… xuống thấp hơn một chút… làm ơn… chỉ cần một chút hơi ấm từ bàn tay Anya thôi… là cơn đau sẽ dịu đi… ôi, cảm giác này… bứt rứt quá…”

Bàn tay Anya khựng lại một chút khi nghe thấy từ “xuống thấp hơn”. Con bé cắn môi, gương mặt lộ rõ sự bối rối. Nhưng lòng trắc ẩn và sự tò mò – thứ vũ khí mà tôi đang khai thác triệt để – đã chiến thắng. Con bé bắt đầu di chuyển bàn tay mình dọc theo sống lưng tôi, rồi dần dần trượt xuống phía hông.

“Ở đây hả Bond? Hay là ở đây?”

Cảm giác những ngón tay nhỏ nhắn, mềm mại của Anya lướt qua lớp lông khiến hệ thần kinh của tôi rung động mạnh mẽ. Ở tầng tâm trí thực sự, tôi đang rên rỉ vì khoái lạc. Sự tương phản này thật tuyệt vời: một bên là một cô bé ngây thơ đang cố gắng “chữa bệnh” cho thú cưng, một bên là một linh hồn đàn ông đang tận hưởng sự mơn trớn vụng trộm này.

Tôi tiếp tục tăng cường cường độ của các suy nghĩ giả. Tôi muốn Anya cảm thấy sự “cấp bách”.

“Sắp đến rồi… đúng rồi… gần đó… ôi, bàn tay Anya thần kỳ quá… cứ như có một dòng điện mát lạnh đang xua tan cái nóng… nhưng vẫn chưa đủ… sâu hơn một chút nữa… ngay chỗ vùng bụng ấy… nó đang thắt lại…”

Anya thở dốc một hơi. Con bé cảm nhận được sự “rung động” của cơ thể tôi. Trong tâm trí con bé, những luồng suy nghĩ của tôi giờ đây không còn là những câu chữ rời rạc, mà nó biến thành một loại áp lực đè nặng lên các giác quan của con bé. Con bé cảm thấy mặt mình nóng bừng, một cảm giác lạ lẫm mà con bé chưa bao giờ trải qua khi đọc suy nghĩ của Loid hay Yor.

Nó ngọt ngào, đặc quánh và mang theo một sự lôi cuốn khó cưỡng.

“Chỗ… chỗ này phải không?” Anya lí nhí, bàn tay con bé luồn sâu vào lớp lông mềm ở vùng bụng dưới của tôi.

Ngay khi những ngón tay con bé chạm vào vùng da mỏng và nhạy cảm ở bụng, tôi khẽ giật bắn người, miệng phát ra một tiếng thở hắt dài đầy thỏa mãn. Tôi cố tình để luồng suy nghĩ của mình “bùng nổ” trong đầu con bé:

“Aaaaa… đúng rồi! Tuyệt quá! Đau đớn đang tan biến… nhưng lại thay thế bằng một thứ gì đó run rẩy… Anya, đừng dừng lại… xin em… vuốt ve thêm chút nữa… mạnh hơn một chút ở chỗ đó…”

Anya run lên. Đôi mắt con bé hơi mất tiêu cự. Những từ ngữ như “Tuyệt quá”, “Đừng dừng lại” dội vào não con bé một cách trực diện. Con bé bắt đầu xoa bóp vùng bụng tôi theo bản năng. Những vòng tròn nhỏ, nhẹ nhàng lúc đầu dần trở nên mạnh bạo hơn khi con bé cảm nhận được sự “hồi đáp” từ tôi.

Tôi nằm ngửa ra, bốn chân hơi co lại, tư thế hoàn toàn phơi bày sự yếu ớt và cả sự khao khát trước mặt con bé. Anya không nhận ra rằng con bé đang thực hiện một hành động mang tính kích dục; con bé nghĩ mình là một vị cứu tinh.

Bình luận

Để lại bình luận