Chương 4

Nó cười hích hích, một lúc sau nó chợt nói.

– Anh ơi! Em muốn bỏ nghề.

– Ừ, mày bỏ đi. Kiếm thế đủ rồi.

– Vâng, nhưng mà em sợ bọn nó lại gây khó dễ.

– Mày cứ giả vờ bị ốm là được, một hai tháng bọn nó sẽ nghĩ mày dính rồi.

– Có lẽ vậy.

– Vậy mày tính thế nào?

– Em định mở một cửa hàng kinh doanh.

– Tưởng mày định về quê kiếm tấm chồng chứ? Không muốn nữa à?

– Đẻ mấy đứa con, rồi trở nên nhàu nhĩ à? Không, em không muốn. Em cũng đủ khổ ở quê rồi, giờ nghĩ đến lại sợ.

– Mày có nghĩ đến vấn đề khác không? Ví dụ sau này ai nhận ra mày chẳng hạn?

– Anh biết tại sao em lại trang điểm đậm không? Vì em không muốn ai nhận ra khuôn mặt thật của mình.

– Chẳng biết được đâu, ít nhất là mấy cô bạn của mày sẽ nhận ra.

– Vậy theo anh nên như thế nào?

– Bỏ thành phố này, đi nơi khác lập nghiệp.

– Đi đâu?

– Mày có muốn đi theo tao không?

– Ý anh là…

– Tao cũng tiết kiệm được một khoản, đang muốn tự mình đứng lên làm chủ. Nhưng ở cái thành phố này mày bảo tao có bao nhiêu cơ hội? Tao đang tính đi thành phố khác, thật ra tao có dự định rồi.

– Không ý em là em theo anh ấy?

– Thì mày cũng đi đến thành phố tao dự tính ấy, để mở cửa hàng hay kinh doanh tùy mày.

– Chứ không phải anh rủ em về sống cùng anh à?

– Không… mày làm em gái nuôi của tao thì được. Nhưng làm vợ thì không.

– Em gái nuôi… em gái nuôi mà anh cứ địt phình phịch ấy.

– Mày đã làm đâu, bảo bao nhiêu lần rồi mà mày không chịu. Tao đã bảo rồi, mày mà làm vợ tao ba bữa nửa tháng có khi lại tan. Tao nói thật, mày đừng phật lòng, đàn ông ấy mà không biết không sao, nhưng biết rồi nó sẽ lại suy nghĩ. Mà nếu yêu thì nó lại ghen. Nên tốt nhất tao với mày chỉ làm anh em gái nuôi thôi, vì như vậy tao có thể bảo vệ được mày, cả đời cũng được.

– Anh định bao giờ đi?

– Cũng phải một hai tháng nữa, còn một số chuyện tao cần giải quyết.

– Vậy cứ theo anh đi.

Tôi chở nó về nhà, rồi quay về nhà tôi thuê, tôi muốn ngủ một chút còn ba tiếng nữa mới tới giờ đi làm.

Tôi đang phụ trách kỹ thuật cho một xưởng sửa chữa và cho thuê xe máy công cụ, lương khá tốt, nhưng lương cũng không phải là cái tôi cần. Cái tôi cần là cơ hội, cơ hội trả lại những gì mà tôi phải nhận và bây giờ cơ hội đã sắp chín muồi.

– Này… em đưa đội đi dùm anh. Việc gấp lắp.

Anh Hòa đang hớt hải chạy từ văn phòng xuống, vừa nhìn thấy tôi mừng rỡ như bắt được vàng.

– Có chuyện gì vậy anh.

– Đây, em đọc đi. Xe đã chuẩn bị rồi, thằng Hạnh đang ở đó. Đúng lúc nước sôi lửa bỏng thì mấy thằng ôn con lại nghỉ.

Anh vội vã kéo tay tôi ra bài xe, thằng Hạnh đang kiểm tra dụng cụ và thiết bị trên thùng xe.

– Hai thằng mày cứ đi trước đi. Tí nữa thằng Dũng đến, anh sẽ điều nó mang một xe nữa đi.

Tôi trèo lên cabin vặn chìa khóa nổ máy, thằng Hạnh cũng nhảy xuống khỏi thùng xe leo lên bên cạnh. Chiếc xe tải rồ máy chạy khỏi bãi.

– Cái máy nâng nhịp mà mình cho thuê bị sự cố, bên thi công sáng nay vừa làm ầm lên.

– Vậy vấn đề bị làm sao?

– Tời lăn bị gãy, làm cái rầm bị rơi. Thiệt hại khá lớn, nên anh Hòa như lửa đốt.

Tôi nhớ rồi, cái máy đó là máy rất mới mà anh Hòa vừa đầu tư, đây mới là job thứ hai, khá khó hiểu vì sự cố vì chính tay tôi dẫn đội đến bảo dưỡng và cân chỉnh, mọi giấy tờ đều đã được các bên chứng nhận.

Mang sự nghi hoặc, tôi vội vã phóng đến công trường.

Vừa đỗ xe vào bãi, đồng chí giám sát công trường đã văng tục chửi um lên, tôi chỉ nhăn mặt cắn răng, chửi cái căng củ cỏi? Làm gì cũng có hợp đồng, quy trình, điều tra lập biên bản.

Cầm tập hồ sơ, đội mũ bảo hộ và gắn chiếc máy đàm thoại vào thắt lưng, tôi đi cùng thằng Hạnh ra chỗ sự cố. Ngay khi đến nơi, việc đầu tiên tôi dùng cái máy ảnh để chụp lại toàn bộ quang cảnh xung quanh, chỗ cái tời bị bung, vị trí cái rầm đang cắm xuống đất.

Một đám người của chủ đầu tư, giám sát và đơn vị thi công đang đứng đằng sau bắt đầu đổ tội cho chúng tôi và tính toán thời gian chậm tiến độ. Tôi cũng kệ, chuyện này khá quen rồi, nếu mình không tỉnh táo sẽ bị bọn nó phủ đầu và sau đó quy toàn bộ trách nhiệm cho mình. Tôi nhếch mép cười khẩy, trò này tôi còn chưa chứng kiến sao? Chúng nó ăn đẫy mồm rồi lại như con kền kền rỉa cái xác của kẻ yếu đuối đến khi chỉ còn nắm xương tàn.

Khung nâng không vấn đề gì, đặt đúng vị trí, vị trí trụ nâng cũng không bị lún, các thước góc không có hiện tượng bị biến dạng. Chụp tất cả và đánh dấu vào cái hồ sơ, tôi tiếp tục kiểm tra các hạng mục khác, không phát hiện vấn đề gì bất thường, chỉ còn lại cái tời.

Bình luận

Để lại bình luận