Chương 4

Một người đàn ông có vẻ là sếp bên kia nâng ly. “Nào, mời giám đốc Phú, mời cô Hương. Chúc cho sự hợp tác của chúng ta thành công tốt đẹp.”

Hương chỉ dám nhấp môi, một sự phòng vệ yếu ớt. Nhưng những con cá mập không chịu. Chúng liên tục mời, ép cô phải uống, những lời mời được bọc trong sự khích tướng và những nụ cười xã giao.

“Em không biết uống rượu đâu ạ,” cô cố gắng từ chối, một lời kháng cự tuyệt vọng.

“Ôi dào, làm kinh doanh mà không biết uống rượu thì sao được. Uống một ly cho anh em vui chứ,” một người nói, và những người khác thì hùa theo.

Ông Phú ngồi cạnh, im lặng. Sự im lặng của ông ta là một mệnh lệnh. Ông ta chỉ khẽ huých tay cô, ánh mắt ra hiệu đừng nên từ chối. Hương hiểu ý, cô không muốn làm sếp mất mặt, cũng không muốn làm hỏng không khí của bữa tiệc quan trọng. Cô đành nhắm mắt, đưa ly rượu lên miệng, uống một hơi cạn sạch, như uống một liều thuốc độc.

Vị rượu cay nồng xộc lên mũi, làm cô ho sặc sụa. Mọi người cười ồ lên, một tiếng cười của những kẻ đi săn hài lòng. Rồi ly thứ hai, ly thứ ba… Cô không thể từ chối. Từng lớp phòng vệ của cô bị chất cồn gột rửa. Đầu óc cô bắt đầu lâng lâng. Má cô nóng bừng, đỏ ửng lên. Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh bắt đầu quay cuồng, tiếng nói cười trở nên xa xăm, mờ ảo.

Cô vẫn cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng để chào hỏi, để mỉm cười, để đóng cho tròn vai cô thư ký duyên dáng, thông minh. Đến cuối bữa tiệc, khi mọi người đã ngà ngà say, cô chỉ còn biết bám vào thành ghế để không gục ngã. Cô thấy ông Phú cũng đã say lắm, mặt ông ta đỏ gay, nói năng líu nhíu, không đứng dậy nổi.

Cô, với chút ý thức trách nhiệm còn sót lại của một cô thư ký mẫn cán, phải vất vả lắm mới dìu được ông sếp to béo của mình ra khỏi nhà hàng, trong tiếng cười nói chếnh choáng của những người đối tác. Chiếc taxi đã chờ sẵn. Đêm Hải Phòng lộng gió, nhưng đầu óc Hương thì nóng như lửa đốt. Cô không biết rằng, cơn say này chỉ là màn dạo đầu cho một cơn bão sắp ập đến, một cơn bão mà cô chính là tâm bão.

=======================

Cửa taxi bật mở, hơi lạnh ban đêm ùa vào nhưng không làm dịu đi được cái nóng hừng hực trong người Thu Hương. Cô vất vả dìu người đàn ông to béo của mình ra khỏi xe. Ông Phú nặng trịch, toàn bộ sức nặng của ông ta gần như đổ dồn lên bờ vai mảnh khảnh của cô. Mùi rượu, mùi thức ăn, mùi mồ hôi của đàn ông và mùi nước hoa đắt tiền của ông ta quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt, bám riết lấy cô như một lớp màng vô hình.

“Anh… anh đi cẩn thận… sắp đến sảnh rồi ạ,” Hương lí nhí nói, hơi thở cô cũng phả ra toàn mùi rượu.

Cô gần như phải kéo lê ông ta qua sảnh khách sạn vắng tanh, dưới ánh mắt có phần tò mò của cậu nhân viên lễ tân. Cửa thang máy mở ra, cô gắng hết sức đẩy ông sếp vào trong. Không gian chật hẹp của thang máy như một cái hộp kín, nhốt chặt cô với cơ thể đồ sộ của ông Phú. Trong cái không gian tù túng đó, ông ta lảo đảo, rồi gần như đổ ập vào người cô, vòng tay to bè ôm cứng lấy eo cô như một phản xạ vô thức của người say.

Đầu cô bị ép vào lồng ngực phập phồng, nóng hổi của ông ta. Cô có thể nghe thấy tiếng tim đập nặng nề, thình thịch bên tai, cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể ông ta tỏa ra, xuyên qua lớp áo. Chiếc váy trắng tinh khôi của cô bị ép chặt vào bộ vest đắt tiền, nhàu nhĩ. Một sự va chạm không mong muốn, một sự xâm phạm đầu tiên.

(Hương): Trời ạ, nặng quá. Chắc anh ấy say không biết gì nữa rồi. Thôi kệ, mình là thư ký, phải chăm sóc sếp cho chu đáo. Chỉ mong mau lên đến phòng.

Cô cố giữ cho cả hai cùng đứng vững khi thang máy đi lên. Con số trên bảng điện tử nhảy từng nấc một, chậm chạp một cách tàn nhẫn. “Ting”. Cửa thang máy mở ra ở tầng bảy, giải thoát cô khỏi cái hộp ngột ngạt. Cô lại một lần nữa oằn mình dìu ông ta ra ngoài, loạng choạng đi dọc hành lang dài và tĩnh lặng, một hành lang chỉ có tiếng bước chân của cô và tiếng giày của ông ta kéo lê trên tấm thảm dày, như tiếng bước chân của định mệnh.

Tìm được đúng số phòng 1702, cô loay hoay mãi mới tra được thẻ từ vào ổ khóa. Một tiếng “tít” khô khốc vang lên. Cánh cửa nặng nề mở ra. Cô dùng hết sức bình sinh, đẩy ông Phú vào trong rồi đặt ông ta ngồi phịch xuống mép giường. Xong việc, cô cũng thở hổn hển, đầu óc quay cuồng. Cơn say giờ mới thực sự ngấm, làm mọi thứ trước mắt cô nhòe đi.

Nhưng ý thức trách nhiệm của một cô thư ký mẫn cán vẫn còn đó. Cô nhìn ông sếp của mình, mặt đỏ gay, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm điều gì không rõ. Cô nghĩ mình phải chăm sóc cho ông ta, một sự chăm sóc cuối cùng trước khi bi kịch bắt đầu. Cô quỳ xuống, cẩn thận tháo đôi giày da bóng lộn của ông ta ra, rồi đến đôi tất dày. Sau đó, cô đỡ ông ta nằm xuống giường, cởi giúp chiếc áo vest bên ngoài. Xong xuôi, cô vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn mặt, nhúng nước lạnh, vắt khô rồi quay ra đắp lên trán cho ông ta.

Bình luận

Để lại bình luận