Chương 4

Không có áo lót, hai bầu ngực của Lan tự do chuyển động theo từng nhịp thở. Cái lạnh của điều hòa khiến hai đầu ti cứng lại, nhọn hoắt, cọ xát vào lớp lụa mềm tạo nên cảm giác tê dại vừa khó chịu vừa kích thích.

Cô nhìn thấy Thiên đang đi tới. Hắn cao lớn, phong độ, ánh mắt lướt qua những bức tranh với vẻ chán chường.

“Bình tĩnh… mày làm được mà Lan…” Cô tự trấn an mình, hít một hơi sâu.

Khi Thiên chỉ còn cách vài bước chân, Lan giả vờ lùi lại, tay ôm xấp bản nhạc (đạo cụ Minh chuẩn bị), quay người bước đi vội vã như thể không nhìn thấy ai.

Bộp!

Cú va chạm được tính toán kỹ lưỡng nhưng lực đạo lại mạnh hơn Lan tưởng. Cô loạng choạng, xấp bản nhạc rơi tung tóe xuống sàn. Cả người Lan ngã chúi vào lồng ngực rắn chắc của Thiên.

“Á… tôi xin lỗi!” Lan thốt lên, giọng run rẩy đúng chuẩn một cô gái yếu đuối.

Thiên theo phản xạ đưa tay đỡ lấy cô. Bàn tay to lớn, ấm nóng của hắn vô tình (hoặc bản năng) đặt trọn lên vòng eo thon gọn, ngay sát phần hông nở nang của Lan.

“Em không sao chứ?” Thiên hỏi, giọng trầm ấm.

Hắn cúi xuống nhìn cô gái trong lòng mình. Và giây phút đó, Thiên sững sờ.

Trước mắt hắn là một gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn ầng ậc nước vì hoảng hốt, đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nhưng thứ hút chặt ánh nhìn của Thiên lại nằm thấp hơn một chút.

Do cú va chạm, một bên dây váy của Lan trễ xuống bờ vai trắng ngần. Ở góc độ của Thiên – từ trên cao nhìn xuống – hắn có thể thấy rõ khe ngực sâu hun hút, trắng lóa. Và chết tiệt hơn, lớp lụa trắng mỏng tang kia đang ôm sát lấy cặp bưởi căng đầy, in hằn rõ mồn một hình dáng của hai ti đang sưng cứng vì lạnh.

Hắn nhận ra ngay: Cô gái này không mặc nội y.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thiên. Hắn – kẻ đã quen với những cô nàng hotgirl sành điệu, bơm vá – bỗng nhiên thấy cổ họng khô khốc trước vẻ đẹp mâu thuẫn này: Gương mặt thì thánh thiện như thiên thần, nhưng cơ thể lại mời gọi một cách dâm mị tự nhiên.

“Tôi… tôi không sao…” Lan vội vàng đẩy nhẹ lồng ngực Thiên ra, luống cuống kéo lại dây váy. Hành động che đậy vụng về ấy càng làm Thiên thêm tò mò. Hắn cảm nhận được sự mềm mại đàn hồi của da thịt cô nơi đầu ngón tay mình vừa chạm vào.

“Để anh nhặt giúp em,” Thiên mỉm cười, một nụ cười săn đón – thứ mà hắn hiếm khi dành cho ai.

Khi cả hai cùng cúi xuống nhặt những tờ bản nhạc, Thiên cố tình cúi sát hơn. Hắn ngửi thấy mùi hương trên người Lan. Không phải mùi nước hoa Chanel nồng nặc, mà là mùi sữa tắm dịu nhẹ pha lẫn mùi hương cơ thể đàn bà nồng nàn, ấm áp.

“Sinh viên nhạc viện sao?” Thiên liếc nhìn tiêu đề bản nhạc, rồi ngước lên nhìn Lan, ánh mắt xoáy sâu vào đôi môi đang mím chặt vì căng thẳng. “Anh là Bảo Thiên. Em tên gì?”

“Dạ… em là Ngọc Lan,” cô đáp lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi má ửng hồng lan xuống tận cổ.

Từ bên ngoài lớp cửa kính, Minh ngồi trong xe, mắt dán chặt vào hai bóng người bên trong sảnh.

Gã thấy Thiên đang cúi xuống rất sát vợ gã. Gã thấy ánh mắt Thiên hau háu dán vào ngực Lan khi cô cúi người. Gã thấy bàn tay Thiên “vô tình” chạm vào tay Lan khi nhặt đồ, và giữ lại lâu hơn mức cần thiết.

Một cảm giác đau nhói dâng lên trong tim Minh, nhưng ngay lập tức bị đè bẹp bởi một cơn sóng khoái cảm bệnh hoạn ập đến.

“Đúng rồi… nhìn nó đi…” Minh lẩm bẩm một mình, tay bấu chặt vô lăng đến trắng bệch, hơi thở bắt đầu dồn dập. “Thèm muốn vợ tao đi… Con đĩ nhỏ của tao đang không mặc áo lót đấy… Mày có thấy đầu ti của cô ấy đang chọc vào mắt mày không?”

Bên trong sảnh, Thiên đứng thẳng dậy, trao xấp bản nhạc cho Lan nhưng vẫn không buông tay ngay. Hắn dùng ngón tay cái, lướt nhẹ, đầy ám muội qua mu bàn tay mịn màng của cô.

“Để tạ lỗi vì làm em ngã, anh mời em một ly cà phê nhé? Ngay bây giờ,” Thiên đề nghị, giọng điệu không cho phép từ chối, mang đậm tính chiếm hữu của kẻ bề trên.

Bình luận

Để lại bình luận