Chương 4

Khuôn mặt Lan méo xệch đi vì khoái cảm.

Đôi mắt cô trợn ngược, lòng trắng hiện ra nhiều hơn lòng đen, lờ đờ dại dột.

Miệng cô há hốc, một sợi nước bọt trong suốt kéo dài từ môi trên xuống môi dưới, chưa kịp đứt.

Mái tóc búi gọn gàng giờ đã bung ra vài lọn, bết bát dính vào gò má đỏ bừng.

Chiếc áo lụa đen trễ xuống tận khuỷu tay, phơi bày bầu ngực trắng nõn đang rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của anh. Đầu nhũ hoa cương cứng, đỏ tấy như hai viên ngọc bị mài mòn.

Đó là một bức tranh tương phản hoàn hảo và tàn nhẫn: Một nửa là “Thánh nữ” với bộ vest sang trọng, một nửa là “Con điếm” đang quằn quại trong dục vọng đê hèn.

Nam nhìn vào màn hình đó và cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, tê dại đến tận óc. Anh sướng phát điên không phải vì cảm giác nơi hạ bộ, mà vì hình ảnh trên màn hình. Anh đang sở hữu khoảnh khắc sụp đổ của một tượng đài.

Một cú rùng mình chạy qua cơ thể Nam. Anh gầm nhẹ trong cổ họng và xuất tinh. Dòng năng lượng nóng hổi được bơm thẳng vào bên trong Lan. Cô co thắt mạnh, những thớ thịt bên trong siết chặt lấy anh lần cuối trước khi thả lỏng hoàn toàn.

Nam gục đầu vào vai vợ, thở dốc. Hơi thở anh nóng hổi phả vào hõm cổ đẫm mồ hôi của cô.

Lan mở mắt. Việc đầu tiên cô làm không phải là ôm chồng hay vuốt ve anh. Cô liếc nhìn về phía màn hình máy tính lớn đang kết nối với máy ảnh .

Trên màn hình 27 inch là bức ảnh vừa chụp: Lan ngồi trên ghế quyền lực, đầu ngửa ra sau, váy áo xộc xệch, biểu cảm gương mặt là sự pha trộn giữa đau đớn và khoái lạc tột cùng. Một con thú hoang dại bị bắt giữ trong khung hình 50 megapixel. Cô nhìn thấy bản chất của mình ở đó. Không phải CEO Muse Interiors. Đó là người đàn bà đang khao khát.

Lan đẩy nhẹ Nam ra. Một cái đẩy dứt khoát của người đã xong việc.

Cô đứng dậy. Dịch thể thừa từ bên trong chảy ra, len lỏi xuống đùi, tạo cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng cô không bận tâm lau ngay. Cô chỉnh lại váy, cài lại cúc áo vest. Động tác nhanh gọn, chính xác như vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng. Cô bước lại bàn máy tính, cầm chuột zoom vào bức ảnh vừa chụp.

Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật cặp kính gọng đen đã bị lệch đi một chút.

“Góc này mặt em hơi to!” Lan nhận xét, giọng nói tỉnh táo đến lạnh lùng, hơi khàn nhẹ dư âm của cuộc mây mưa. Ngón tay cô di chuột qua vùng da ngực.

“Nhưng ánh sáng tốt đấy. Da trông rất mướt. Nhìn rõ cả mạch máu dưới da ”

Nam vẫn ngồi bệt dưới sàn, tựa lưng vào ghế, ngước nhìn vợ với ánh mắt của một kẻ tôi tớ vừa hoàn thành nhiệm vụ.

“Anh thích tấm này!” Nam nói, giọng vẫn còn run rẩy. “Nó… thật. Nó là em ”

Lan quay lại nhìn Nam. Cô tháo kính ra, lau vết hơi nước mờ đục trên tròng kính bằng vạt áo vest. Khi đeo lại kính, đôi mắt cô đã trở về vẻ sắc sảo lạnh lùng thường ngày, che đi sự lờ đờ vừa rồi.

“Gửi file cho em!” Lan ra lệnh. “Crop cái phần hở ngực và chân đi. Cắt ngang vai thôi. Chỉ lấy khuôn mặt thần thái này. Em sẽ dùng nó làm avatar LinkedIn mới ”

“Thế còn bản gốc?” Nam hỏi, ánh mắt tham lam nhìn vào màn hình. “File Raw ấy?”

Lan nhếch mép cười. Cô bước ra cửa, tiếng giày cao gót cộp… cộp… gõ xuống sàn gỗ, vang vọng sự quyền lực đã được phục hồi.

“Bản gốc…” Cô dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Nam qua vai. “Thì để trong ổ cứng đen của anh. Đừng tưởng em không biết anh hay làm gì với mấy tấm ảnh loại đó ”

Cô liếc nhìn xuống đũng quần vẫn còn ướt át của Nam.

“Coi như… phần thưởng cho nhân viên mẫn cán tối nay ”

Cánh cửa đóng lại. Nam ngồi một mình trong studio lạnh lẽo. Anh nhìn vào màn hình máy tính. Anh không crop bức ảnh ngay. Anh zoom vào đôi mắt của Lan trong ảnh – đôi mắt đang trợn ngược vì khoái cảm. Trong đôi mắt đó, anh thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình: Một gã đàn ông nhỏ bé, hèn mọn, cầm chiếc máy ảnh như một lá chắn, đang sở hữu bí mật đen tối nhất của người đàn bà quyền lực này.

Bình luận

Để lại bình luận