Chương 4

: Tàu Lượn Siêu Tốc & Sự Biến Mất Của Shinichi
Trong lúc xếp hàng chờ đợi, Shinichi lại bắt đầu bài ca muôn thuở, thao thao bất tuyệt về Sherlock Holmes tài ba thế nào, suy luận giỏi ra sao. Cậu ta thậm chí còn quan sát và đoán trúng phóc nghề nghiệp của một cô gái đang nắm tay bạn trai xếp hàng phía trước, vô tình (hoặc cố ý) để lộ ra cái tính tò mò thái quá của mình.
“Cậu nói xong chưa hả! Tớ thèm quan tâm Holmes hay là cái ông gì đó chứ!” Khi đã yên vị trên tàu lượn siêu tốc, Shinichi vẫn chưa chịu ngậm miệng, cái miệng hoạt động hết công suất về chủ đề thần tượng. Ran, sau một hồi chịu đựng, cuối cùng cũng bùng nổ. “Rõ ràng tớ đã rất mong chờ được đi chơi riêng với Shinichi…” Ran cúi gằm mặt, giọng nói chùng xuống đầy vẻ tủi thân và thất vọng. Dù Shinichi có EQ thấp đến đâu thì nhìn cảnh này cũng biết mình đã lỡ lời, cậu cuống quýt tìm cách đổi chủ đề.
“À ừ thì… tớ thực ra cũng rất mong chờ được đi cùng Ran mà.” “Đồ ngốc.” Nhìn vẻ mặt lúng túng của Shinichi, Ran mỉm cười, vẻ giận dỗi tan biến. Nhưng dưới lớp áo khoác, bàn tay cô lại lén lút luồn vào chiếc túi nhỏ bí mật, vặn tần số của chiếc trứng rung lên mức “Max”. Cơ thể Ran khẽ run lên bần bật vì kích thích bất ngờ, cô vội dùng tay kia nắm chặt lấy bàn tay to lớn của Shinichi để làm điểm tựa.
Bất ngờ bị bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại và trơn mịn nắm chặt, Shinichi ngẩn người, quay sang nhìn Ran định nói gì đó. Nhưng chưa kịp mở lời, tàu lượn đã lên đến đỉnh dốc cao nhất. Và rồi… Vút! Cảm giác rơi tự do với tốc độ cao khiến toàn thân Ran căng cứng. Theo phản xạ, cơ vòng nơi tư mật của cô thít chặt lại, ép chặt lấy chiếc trứng rung đang hoạt động hết công suất bên trong. Sự kết hợp giữa nỗi sợ hãi độ cao, lực ly tâm và khoái cảm điên cuồng từ món đồ chơi khiến Ran đạt đến đỉnh điểm của sự sung sướng. Cô hét lên thất thanh, một tiếng hét mà người ngoài nghe tưởng là vì sợ, nhưng thực chất là để giải tỏa cơn cực khoái đang bùng nổ mà không cần phải kìm nén. Đó chính là lý do cô nhất quyết đòi đi tàu lượn siêu tốc và chỉnh độ rung lên mức cao nhất ngay lúc này.
“Quả nhiên chơi kiểu này là sướng nhất, nhất định phải tìm cách chơi lại lần nữa mới được,” Ran thầm nghĩ trong cơn đê mê.
Thế nhưng, bi kịch ập đến ngay khoảnh khắc đó. Cái đầu của người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau Shinichi bỗng nhiên… biến mất. Máu tươi phun ra như suối từ cổ họng đứt lìa, bắn tung tóe. Thứ chất lỏng ấm nóng văng đầy lên mặt Ran, nhưng lần này, đó không phải là thứ cô mong đợi, mà là máu người.
Vụ án mạng kinh hoàng diễn ra. Sau một hồi suy luận sắc bén, Shinichi đã giúp cảnh sát tóm gọn hung thủ. Xong xuôi, cậu mới quay lại tiếp tục đi dạo cùng Ran. Nhưng sau cú sốc đó, Ran chẳng còn tâm trạng nào mà vui chơi nữa. Hai người lẳng lặng đi bên nhau cho đến khi trời tối hẳn.
Khi cả hai chuẩn bị ra về, Shinichi dường như phát hiện ra điều gì đó khả nghi. Cậu buông vội một câu: “Chờ tớ một chút nhé!” rồi lao đi vào bóng tối. Nhìn bóng lưng Shinichi xa dần, trong lòng Ran dâng lên một dự cảm chẳng lành, một nỗi bất an mơ hồ mà cô không thể gọi tên.
________________

Bình luận

Để lại bình luận