Chương 3

Bích Đào bấu chặt tay vào vai ghế trang điểm, thở dốc: “Nếu… nếu anh ấy muốn… em đồng ý.”

Tuấn Sang không nói gì thêm, anh úp mặt vào giữa hai chân vợ. Cái lưỡi nóng hổi của anh bắt đầu liếm láp từ dưới lên trên, từ lỗ đít lên đến cái lồn. Anh liếm dọc theo khe rãnh ướt át, rồi tập trung tấn công vào hột le đang cương cứng.

“A aa a… ư ư… sướng… sướng quá anh ơi…” Bích Đào ngửa cổ ra sau, rên rỉ không kiềm chế. Tiếng rên của cô hòa vào tiếng nhạc Jingle Bells tạo nên một bản hòa ca kỳ dị. Cô cảm nhận được tình yêu của chồng qua từng cú đá lưỡi, nhưng trong đầu cô lúc này lại bắt đầu hiện lên hình ảnh của Khánh Hùng. Cô tưởng tượng cái lưỡi đang liếm mình không phải là của chồng, mà là của gã đàn ông vạm vỡ kia. Ý nghĩ đó khiến cô càng thêm cao hứng, nước nôi tuôn ra xối xả ướt đẫm cả mặt Tuấn Sang.

Tuấn Sang đứng dậy, lau nước trên miệng, hài lòng nhìn thành quả của mình. Vợ anh đã hoàn toàn sẵn sàng. Cái lồn của cô đã sũng nước, tâm trí cô đã mở toang để đón nhận sự trụy lạc.

“Được rồi, cô thỏ hư hỏng của anh,” Tuấn Sang vỗ mạnh một cái vào mông Bích Đào làm nó nảy lên tưng tưng, tạo ra tiếng “bạch” giòn tan. “Chỉnh trang lại đi”

Bích Đào quay lại gương, vuốt lại mái tóc, chỉnh lại đôi tai thỏ cho ngay ngắn. Cô nhìn vào gương lần cuối, tự hứa với bản thân sẽ không giữ lại bất cứ sự e dè nào. Cô sẽ chơi hết mình, sẽ nuốt trọn từng giọt tinh trùng ban ơn của đêm Thánh này.

“Em sẵn sàng rồi, ông xã” Bích Đào quay lại, nở một nụ cười quyến rũ chết người.

Cả hai trao nhau nụ hôn sâu, xác nhận sự đồng thuận tuyệt đối trước khi xuống nhà đón khách. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, nhưng đêm tiệc thực sự chỉ mới bắt đầu.

Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố vào đêm Giáng Sinh cuối cùng cũng đã ngớt, để lại một màn sương mỏng lãng đãng bao phủ lấy khu vườn biệt thự. Bên ngoài, những giọt nước mưa lạnh buốt vẫn còn đọng lại trên những tán lá thông kim, thỉnh thoảng rơi tí tách xuống nền gạch ẩm ướt, tạo nên một bản nhạc đệm buồn bã và tĩnh lặng cho đêm đông. Gió lạnh luồn qua những khe cửa sổ, mang theo cái rét cắt da cắt thịt đặc trưng, khiến vạn vật như co mình lại tìm hơi ấm.

Nhưng cái lạnh lẽo, cô đơn của thiên nhiên bên ngoài dường như bất lực hoàn toàn trước bức tường lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội bên trong căn biệt thự của Tuấn Sang và Bích Đào.

Sau màn “kiểm tra” đầy ướt át trong phòng ngủ, hai vợ chồng đã di chuyển xuống phòng khách. Bích Đào, trong bộ Bunny Suit đỏ rực khoét hông táo bạo, đi lại có chút ngượng ngùng nhưng đầy kích thích. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ làm rung rinh cái đuôi thỏ trắng ở lỗ đít, và quan trọng hơn, nó khiến hai mép của cái lồn đang ướt nhem nhép cọ xát vào nhau, tạo nên những đợt khoái cảm lăn tăn chạy dọc sống lưng. Tuấn Sang thì điềm tĩnh hơn, anh rót hai ly rượu vang đỏ, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn sang cặp mông trần trụi của vợ mình, lòng rạo rực chờ đợi.

“Ding… Dong…”

Tiếng chuông cửa vang lên lảnh lót, phá tan sự tĩnh lặng của không gian bên trong, đồng thời như một phát súng lệnh báo hiệu cuộc chơi chính thức bắt đầu. Tim Bích Đào đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài, cô vô thức đưa tay lên che bớt phần ngực đang phơi bày quá đà của mình, nhưng rồi lại buông xuống khi bắt gặp ánh mắt khích lệ đầy dâm đãng của chồng.

“Anh mở cửa đi, ông xã,” Bích Đào thì thầm, giọng cô run rẩy vì hồi hộp pha lẫn sự mong chờ đê mê. “Em… em hồi hộp quá.”

Tuấn Sang đặt ly rượu xuống, chỉnh lại cổ áo sơ mi, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh con cặc đang cương cứng trong quần tây, rồi sải bước ra phía cửa chính. Anh vặn nắm đấm cửa, kéo mạnh.

Bình luận

Để lại bình luận