Chương 3

“Để bước vào giai đoạn tiếp theo của việc rèn luyện kiểm soát chakra cực hạn, ta cần kiểm tra lại mật độ cơ bắp và khả năng phục hồi của các tế bào sau chiến tranh,” bà nói bằng tông giọng chuyên môn lạnh lùng, nhưng ánh mắt bà lại lướt qua cơ thể Naruto một cách chậm rãi, như thể đang thẩm định một món đồ quý giá. “Cởi áo ra và ngồi lên bàn khám.”

Naruto khựng lại một giây. “Hết… hết luôn sao thưa sư phụ?”

Tsunade khẽ cười khẩy, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc. “Ngươi đã là một shinobi cấp cao, đã trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử, mà giờ lại ngại ngùng trước bác sĩ của mình sao? Hay là…” Bà bước lại gần, thu hẹp khoảng cách đến mức Naruto có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể bà. “…Ngươi đang giấu giếm điều gì bên dưới lớp áo đó?”

“Không… tôi không giấu gì cả!” Naruto vội vã cởi bỏ chiếc áo khoác và áo phông đen, để lộ lồng ngực rắn chắc với những đường nét cơ bắp đã bắt đầu định hình rõ rệt. Những vết sẹo nhỏ từ chiến trường không làm giảm đi vẻ đẹp nam tính, mà ngược lại, chúng như những dấu ấn của một con mãnh thú đã qua lửa đạn.

Tsunade không nói gì. Bà tiến tới, đôi bàn tay thon dài và mát lạnh bắt đầu đặt lên vai Naruto. Cậu rùng mình, một luồng điện xộc thẳng xuống sống lưng. Bà bắt đầu thực hiện “kiểm tra chuyên môn”. Những ngón tay bà di chuyển nhịp nhàng, nhấn mạnh vào các khối cơ vai, rồi từ từ trượt xuống bắp tay.

“Cơ bắp co giãn tốt, nhưng vẫn còn quá nhiều sự căng thẳng tích tụ,” bà lẩm bẩm, hơi thở của bà phả vào da thịt trần trụi của cậu.

Bàn tay bà không dừng lại ở đó. Tsunade di chuyển ra phía trước, đôi lòng bàn tay mềm mại áp chặt lên khuôn ngực rộng của Naruto. Bà bắt đầu sờ nắn, bóp nhẹ vào từng thớ cơ để kiểm tra phản ứng của chakra.

Naruto cảm thấy mặt mình nóng bừng. Mỗi khi đầu ngón tay của Tsunade lướt qua đầu ngực nhạy cảm, cơ thể cậu lại vô thức run lên. Cậu cố gắng nhìn đi chỗ khác, bấu chặt tay vào cạnh bàn khám bằng gỗ để kìm nén sự rạo rực đang bùng cháy trong lồng ngực.

“Đừng có run, Naruto,” Tsunade thầm thì. Bà tiến lại gần hơn nữa, lồng ngực đầy đặn của bà gần như chạm vào cánh tay cậu. “Ngươi phải học cách thả lỏng cơ thể ngay cả khi bị tác động từ bên ngoài. Nếu nhịp tim cứ tăng vọt thế này, chakra của ngươi sẽ trở nên hỗn loạn.”

Bà quỳ một gối xuống sàn để kiểm tra vùng bụng của cậu. Những ngón tay bà lướt qua từng múi bụng cứng như đá, nơi ấn chú Cửu Vĩ lờ mờ hiện ra. Naruto cảm nhận được sự ướt át nhẹ nhàng nơi lòng bàn tay của Tsunade – có lẽ là mồ hôi, hoặc là một loại dầu thảo mộc bà vừa thoa lên để mát-xa kinh mạch. Sự đụng chạm này không còn là “chuyên môn” thuần túy trong tâm trí của một chàng trai trẻ nữa. Nó là sự hành hạ đầy đê mê.

“Cơ bụng rất săn chắc…” Tsunade ngước nhìn cậu, đôi mắt bà nheo lại đầy vẻ tinh quái. Bà thấy đôi đồng tử của Naruto đang giãn ra, hơi thở của cậu trở nên nặng nề và ngắn quãng. “Nhưng… cơ thể cậu vẫn còn non lắm, Naruto.”

Bà đột ngột nhấn mạnh bàn tay vào vùng bụng dưới của cậu, ngay sát vùng nhạy cảm. Naruto hít một hơi thật sâu, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng.

“Ngài… ngài đang làm gì thế sư phụ?”

“Kiểm tra phản ứng phản xạ,” Tsunade thản nhiên trả lời, nhưng trong ánh mắt bà lại lộ ra sự thỏa mãn khi thấy cậu học trò của mình đang khổ sở kìm nén. Bà biết rõ cơ thể Naruto đang phản ứng mãnh liệt. Bà có thể cảm nhận được nhiệt lượng tỏa ra từ làn da cậu, và cả sự căng thẳng của “con thú” đang bị giam cầm phía sau lớp quần.

Sự tương phản (Gap) ở Tsunade lúc này là vũ khí nguy hiểm nhất. Một mặt, bà vẫn giữ thái độ nghiêm túc của một bác sĩ đang thực hiện nhiệm vụ. Mặt khác, những cử động của bà – cách bà cố tình nghiêng người để lộ khe ngực ngay trước mắt cậu, cách bà để mái tóc vàng óng lướt qua đùi cậu – đều là một sự service (phục vụ) đầy toan tính. Bà muốn thử thách giới hạn của cậu, muốn thấy anh hùng của Konoha phải quằn quại trong dục vọng mà bà mang lại.

Bình luận

Để lại bình luận