Chương 3

– Cảnh Tượng Trong Bãi Đỗ Xe
Tôi trở về phòng làm việc, đặt cặp táp xuống rồi thong thả thay bộ đồ công sở gò bó ra, khoác lên người bộ đồ mặc nhà thoải mái. Sau đó, tôi đi xuống phòng ăn, ngồi vào bàn, bật tivi xem tin tức tài chính trong lúc chờ vợ và Trần Quốc Huy lên.
Trên bàn ăn đã bày sẵn những món ăn thịnh soạn nhưng healthy theo chế độ ăn kiêng của tôi: salad rau mầm, ức gà luộc, cá hấp… Tuyệt nhiên không có nhiều tinh bột. Nhìn những món ăn nhạt nhẽo này, tôi chợt nghĩ, không biết gã tài xế trẻ tuổi kia có nuốt trôi không nhỉ?
Thời gian trôi qua, tôi liếc nhìn đồng hồ. Đã hơn nửa tiếng đồng hồ kể từ khi tôi lên nhà. Viện Huyên làm cái gì mà lâu thế? Chỉ là quay lại xe lấy cái túi xách thôi mà? Hay là có chuyện gì xảy ra?
Sự kiên nhẫn của tôi cạn dần. Tôi tắt tivi, đứng dậy quyết định đi xuống hầm xe xem sao.
Cửa thang máy mở ra, không khí lạnh lẽo và mùi xăng dầu đặc trưng của tầng hầm ập vào mũi. Tôi bước ra, đi về phía khu vực đỗ xe của gia đình. Từ xa, tôi đã thấy chiếc xe của mình vẫn nằm im lìm ở đó. Nhưng ở khoảng trống hẹp giữa đuôi xe và bức tường bê tông, có bóng người đang cử động.
Tôi nheo mắt, bước lại gần hơn. Dưới ánh đèn neon mờ ảo của bãi đỗ xe, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt tôi.
Là Trần Quốc Huy. Hắn đang đứng dựa lưng vào tường, hai chân dang rộng. Và vợ tôi, Hồ Viện Huyên, người phụ nữ cao sang quyền quý, lúc này đang quỳ sụp dưới chân gã tài xế xấu xí ấy.
“Hai người… đang làm cái gì vậy?”
Tiếng bước chân của tôi dường như không làm họ giật mình. Khi mắt tôi đã quen với ánh sáng lờ mờ, tôi mới nhìn rõ chi tiết. Viện Huyên đang dùng đôi môi tô son đỏ rực quyến rũ của mình, ngậm chặt lấy thứ gì đó đen đúa, to lớn thò ra từ khóa quần của Trần Quốc Huy. Cô ấy đang mút mát một cách say sưa, ngon lành, chóp mũi cao thanh tú cọ vào đám lông rậm rạp nơi háng hắn. Vẻ mặt cô ấy lộ rõ sự sung sướng, đê mê, cái lưỡi điêu luyện đang ra sức uốn lượn, liếm láp.
Nghe thấy tiếng tôi, Trần Quốc Huy ngẩng đầu lên. Hắn không hề tỏ ra hoảng sợ hay xấu hổ. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào tôi, bình thản đến lạ lùng. Hắn vừa đặt tay lên đầu vợ tôi, vuốt ve mái tóc cô ấy, vừa nói: “Phó tổng à… Phu nhân bảo muốn cảm ơn tôi vì hôm nay đã nhắc ngài đi đón cô ấy. Phu nhân đang giúp tôi… rửa sạch cặn bẩn trong bao quy đầu đấy ạ.”
Cái gì? Rửa sạch cặn bẩn? Một lý do nực cười và bệnh hoạn đến thế mà hắn cũng nói ra được sao?
Hắn vừa nói, vừa dùng bàn tay thô ráp vuốt ve cằm và cổ của Viện Huyên, khiến cô ấy rên ư ử trong cổ họng, người uốn éo như một con rắn.
Lẽ ra tôi phải nổi cơn tam bành, lao vào đấm vào mặt hắn và lôi vợ tôi dậy. Nhưng không, một lần nữa, cơn choáng váng kỳ lạ lại ập đến. Tiềm thức của tôi như bị ai đó bóp méo, tiêm nhiễm một luồng suy nghĩ sai lệch. Tôi đứng đó, nhìn vợ mình khẩu giao cho gã tài xế ngay trước mặt, mà lòng lại trào lên một cảm giác… kích thích kỳ lạ xen lẫn sự chấp nhận vô lý.
Miệng tôi, dường như không còn nghe theo sự điều khiển của lý trí nữa, tự động thốt ra: “Vậy sao? Thế… thế thì nhanh lên một chút. Làm sạch sẽ rồi lên ăn cơm, ăn xong cậu còn phải về nghỉ ngơi sớm.”
“Ưm… ực… Sắp… xong rồi…” Viện Huyên miễn cưỡng nhả cây gậy thịt ra một chút để trả lời tôi, khóe miệng còn dính đầy nước bọt và dịch nhờn.
“Phu nhân,” Trần Quốc Huy cúi xuống hỏi, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc, “Thứ đó ủ trong quần tôi cả ngày, đầy mồ hôi và cặn bẩn, mùi vị thế nào?”
Vợ tôi, người phụ nữ sạch sẽ đến mức mắc bệnh khiết ph癖, lúc này lại liếm môi, đôi mắt lờ đờ vì khoái cảm: “Rất hôi… nhưng mà… ngon lắm…”
Cô ấy nhổ một bãi nước bọt lẫn với chất bẩn từ dương vật hắn ra sàn, rồi lại lè lưỡi, tỉ mỉ liếm láp từng milimet trên đầu khấc, làm sạch mọi ngóc ngách như một con chó cái trung thành đang hầu hạ chủ nhân.
“Tốt lắm.” Trần Quốc Huy gật đầu hài lòng.
Lúc này, dương vật của hắn đã cương cứng hoàn toàn, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh trước mặt vợ tôi. Dưới ánh đèn, tôi mới có dịp nhìn kỹ “vũ khí” của gã tài xế.
Trời đất ơi! Đó không phải là dương vật của người bình thường. Nó dài ước chừng ba mươi centimet, to như cổ tay của con gái tôi, gân guốc nổi lên chằng chịt. Nhưng đáng sợ nhất là phần quy đầu. Nó không tròn trịa như hình nấm thông thường mà có hình dạng tam giác quái dị, bè ra hai bên, nhìn thoáng qua trông như đầu của một con rắn hổ mang đang bạnh ra chuẩn bị tấn công.
“Cảm ơn phu nhân.” Trần Quốc Huy nói, rồi hắn thản nhiên nhét con quái vật khổng lồ đó vào lại trong quần tây, kéo khóa lên. Hắn chỉnh trang lại quần áo rồi đi theo vợ chồng tôi lên lầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong thang máy, tôi thấy khóe miệng Viện Huyên vẫn còn dính một vệt trắng đục – là cặn bẩn của Trần Quốc Huy. Tôi lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau cho cô ấy. Mùi hôi thối nồng nặc của đàn ông lưu cữu lâu ngày xộc lên mũi tôi, nhưng kỳ lạ thay, tôi không thấy buồn nôn, mà lại thấy… hưng phấn.
Vào đến nhà, Trần Quốc Huy đứng khép nép một bên. Tôi vẫy tay mời hắn ngồi xuống bàn ăn. Tôi ngồi ghế chủ tọa, Trần Quốc Huy ngồi bên phải, còn Viện Huyên ngồi bên trái.
Bữa ăn diễn ra trong im lặng. Trần Quốc Huy ăn rất nhanh, loáng cái đã hết sạch phần cơm. Viện Huyên thấy vậy liền bảo hắn mang bát đĩa vào máy rửa bát. Cô ấy cũng đứng dậy, đi theo hắn vào bếp. Tôi ngồi đó, định bảo Trần Quốc Huy xong việc thì về sớm.
Bỗng nhiên, từ trong bếp, tiếng Trần Quốc Huy vọng ra: “Phu nhân, suýt nữa thì quên. Ngài vừa bảo muốn ăn cái gì đó nữa, giờ có cần không ạ?”
Tôi quay đầu lại nhìn. Trần Quốc Huy đang đứng dựa vào bàn bếp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vợ tôi. Tay hắn đã thò xuống, kéo khóa quần tây xuống, rồi tụt cả quần ngoài lẫn quần lót xuống mắt cá chân.
________________

Bình luận

Để lại bình luận