Chương 3

: Buổi Hẹn Hò & Bí Mật Trong Nhà Vệ Sinh
Ngày hôm sau, tại cổng công viên giải trí Tropical Land. Ran đứng khoanh tay, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại vì bực bội khi nhìn thấy bóng dáng Shinichi chạy tới. “Thật là, lúc nào cũng bắt người ta phải chờ đợi. Là con trai mà để con gái leo cây thế này thì kém cỏi quá đấy,” Ran cằn nhằn. Shinichi đã đến muộn gần nửa tiếng đồng hồ, đổi lại là bất kỳ cô gái nào cũng sẽ nổi điên lên thôi.
“Đúng là đồ ngốc, dám đến muộn như vậy. Người ta suýt chút nữa thì định tìm một gã đàn ông nào đó quanh đây để ‘giải quyết’ nhu cầu một chút trong lúc chờ rồi đấy,” Ran thầm nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ giận dỗi.
Vừa trách móc, cô vừa đi vào nhà vệ sinh nữ. Bên trong buồng cá nhân kín đáo, Ran nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần short màu xanh bên ngoài, kéo theo cả chiếc quần lót nhỏ xíu xuống. Cảnh tượng bên dưới thật sự ướt át: khu vực tư mật của cô đã đẫm nước, một sợi dây mảnh màu hồng phấn đang thò ra từ bên trong “cô bé”, đầu còn lại được luồn khéo léo và giấu kín dưới lớp áo khoác. Ran kéo áo khoác ra, để lộ một chiếc túi nhỏ được may bí mật bên trong lớp áo sơ mi. Sợi dây màu hồng nối liền với một vật thể hình vuông nhỏ nằm gọn trong đó.
“Xem ra lần sau phải đổi sang loại không dây điều khiển từ xa thôi, chứ thế này dễ bị phát hiện quá, lại còn vướng víu bất tiện nữa,” Ran lẩm bẩm đầy kinh nghiệm. Cô lấy chiếc điều khiển từ túi áo ra, ngón tay thon dài không chút do dự vặn nút điều chỉnh lên mức tần số cao nhất. Đồng thời, tay kia cô đưa xuống, ấn chiếc trứng rung đang nằm sâu trong cơ thể mình, khuấy đảo nó một cách thô bạo. Bàn tay còn lại vội vàng bịt chặt miệng để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.
“Ưm!!! Quả nhiên bật mức to nhất vẫn là sướng nhất! A a! Không được! Không được kêu to quá!!!” Tần số rung cực đại mang lại khoái cảm dồn dập như sóng thần ập đến, đánh tan mọi lý trí. Suốt từ lúc ra khỏi nhà, cô chỉ dám để mức rung nhẹ nhất, cảm giác đó cứ như gãi ngứa qua lớp giày, chẳng bõ bèn gì so với ham muốn mãnh liệt của cô. Đó chính là lý do cô phải lao ngay vào nhà vệ sinh khi vừa đến nơi.
“Sắp rồi, sắp lên đỉnh rồi!!!!!!!” Shinichi vẫn đang đợi bên ngoài, Ran biết mình không thể ở trong này quá lâu. Cô đẩy nhanh tốc độ khuấy đảo của ngón tay, kết hợp với độ rung điên cuồng của món đồ chơi. Chỉ một lúc sau, cả người cô giật nảy lên, đạt đến cao trào, dòng dâm thủy phun ra xối xả, bắn tung tóe lên cả cửa buồng và sàn nhà vệ sinh.
Sau vài phút thở dốc để lấy lại bình tĩnh, Mōri Ran vội vàng chỉnh đốn trang phục. Cô đẩy chiếc trứng rung vào lại vị trí sâu trong cơ thể, kéo quần lên và bước ra ngoài với vẻ mặt tươi tỉnh như chưa hề có chuyện gì.
Thấy Ran bước ra, Shinichi – người đã đợi đến mòn mỏi – lên tiếng phàn nàn: “Lâu quá đấy, con gái các cậu đi vệ sinh lúc nào cũng lâu la thế này sao?” “Cái tên ngốc bắt con gái nhà người ta đợi nửa tiếng đồng hồ mà còn mặt mũi mở miệng trách móc à?” Ran lập tức phản pháo, trừng mắt nhìn cậu bạn. Sau đó, cô chủ động nắm lấy tay Shinichi, kéo đi: “Đi mau lên, tiếp theo chúng ta sẽ đi chơi tàu lượn siêu tốc.” Tàu lượn siêu tốc – đó mới là mục đích chính, nơi có một “trò chơi” bí mật mà Ran đang khao khát được thử nghiệm.
________________

Bình luận

Để lại bình luận